Không thể chối từ (33)

Tác giả: Wendy Loggia

Chương 17

        Những bông tuyết tháng Mười Hai to xốp bay nhẹ qua cửa sổ phòng khách khi Leigh ngồi bên chiếc bàn gỗ sồi trơn bóng viết thiệp Giáng Sinh. Cô mặc một chiếc áo len xù màu xanh và đôi tất ngắn đến mắt cá đầy hình những chú tuần lộc nhỏ, còn các móng tay thì sơn xen kẽ cái màu đỏ cái màu xanh lá cây bóng loáng. Cô đã hy vọng rằng khi cô ăn mặc theo tinh thần Giáng Sinh thì thế nào cô cũng cảm nhận được nó.

       Nhưng cô chỉ hững hờ làm mọi việc hôm nay cũng như những ngày khác trong suốt tuần rồi. Cô đã đổ kẹo gậy với mẹ. Hai người đã treo vành lá to tướng trước cửa, những ngọn đèn trắng tí hon nhấp nháy bên ngoài cứ như muốn nói xin chào với những ngọn treo trên cửa nhà Chapman phía bên kia đường. Cô và cha cô đã chọn mua một cây thông Douglas thật đẹp.

       Giờ đây Leigh hít một hơi hương thông mát lạnh và cố bắt tay vào viết. Nhưng chẳng nghĩ ra cái quái gì cả. Cô phải nói thế nào đây? Dì Carol thân mến: Chúc dì lễ Giáng sinh vui vẻ! Cám ơn dì đã gửi cho con cái áo mới nhân ngày sinh nhật của con. Nhân thể nói luôn, con đã cuỗm bạn trai cũ của cô bạn thân nhất của con vừa đúng dịp lễ này. Chúc mừng năm mới! Thân yêu, Leigh.

       Vừa lúc đó chuông cửa reo vang, làm cô giật mình.

      “Leigh, con mở cửa được không? Ba đang cố bắt cái máy tính này phải làm việc,” cha Leigh kêu vọng ra từ phòng làm việc.

       “Được ạ!” Leigh kêu đáp lại, chống tay ra khỏi bàn.

       Cô vội vã ra hành lang phía trước, đôi tất ngắn của cô trơn nên cô trượt ngã xuống lớp vải dán sàn ở phòng chờ. Cảnh tượng chào đón cô khi cô mở cửa khiến cô sững sờ.

       Kerry đứng ở hiên trước, run lập cập trong chiếc áo da trùm đầu màu xanh.

      “Kerry. Chào.”

      “Chào.”

       “Ừ… vào đi.” Leigh lùi lại.

       Kerry theo Leigh vào nhà. Đầu óc Leigh quay cuồng với hàng ngàn ý nghĩ khi cô nhìn Kerry loay hoay cởi đôi ủng Timberland ướt sũng tuyết ra.

       “Này, để tớ cất áo khoác cho cậu,” Leigh nói, chạm vào chiếc áo choàng. Sau khi treo chiếc áo khoác vào tủ, cô cứ đứng đấy, nhìn chằm chằm vào Kerry như một kẻ đần độn.

       “Tớ đoán là cậu đang ngạc nhiên vì thấy tớ,” Kerry nói, một nụ cười nửa miệng hiện ra trên mặt.

       Rõ ràng đó là câu nói nhẹ nhất trong năm. Leigh gật đầu. “Tớ chẳng biết nói thế nào.”

       “Chúng mình ngồi xuống hay sao đó được không?” Kerry đề nghị.

       “Chắc chắn rồi,” Leigh vội vã, bối rối. “Tớ- tớ hôm qua có làm mấy cái bánh qui đấy. Làm cả loại kẹo gậy mà cậu cho tớ công thức năm ngoái nữa.”

       Kerry cười vang, giơ ra một cái đĩa nhỏ phủ giấy thiếc bên trên. “Đây là vài cái nữa cho bộ sưu tập của cậu.”

       “Ôi, cám ơn cậu.” Leigh nói, chộp lấy cái đĩa rồi dán mắt vào đó cứ như thể đó là chiếc vương miện đá quý đặt trên một chiếc đĩa bạc. “Đây là món quà Giáng sinh dễ thương nhất mà tớ sẽ không bao giờ quên.”

       “Chỉ là bánh qui thôi mà.”

       “Tớ biết,” Leigh hít hít lúc họ đi vào phòng khách.

       “Xem mẹ cậu trang trí chỗ này đẹp chưa kìa,” Kerry nói, ngưỡng mộ ngôi làng Dicken được dựng trên chiếc bàn cà phê và cái bệ lò sưởi được trang trí đầy hoa.

       Leigh gật đầu. “Mẹ tớ làm thật sự kỳ công đấy.”

       “Rõ ràng thế rồi.” Kerry ngồi xuống chiếc đi văng vẻ không tự nhiên.

       Leigh cũng buông mình xuống.

     Kerry hít một hơi sâu. “Cậu biết nhà tớ đã tổ chức bữa tiệc lễ Tạ ơn lớn thế nào không? Có tất cả các chú các dì.”

      “Chắc thế rồi,” Leigh nói, băn khoăn không biết điều này sẽ dẫn tới đâu.

      “Chà, năm nào nhà mình cũng ngồi quây quần quanh bàn và nói điều mà bọn mình thấy biết ơn nhất. Cậu biết đấy, những điều như là sức khoẻ và học tốt ở trường, những thứ đại loại thế.”

       Leigh gật đầu.

      “Thật buồn cười vì tớ đã không nghĩ ra mình sắp sửa phải nói gì, nhưng khi đến lượt tớ, tớ bỗng nhiên buột miệng ra tên cậu.”

      “Tớ á?” Leigh é lên.

      “Cậu. ‘Leigh,’ tớ nói. ‘Bạn thân nhất của con, Leigh.’ Rồi từ lúc ấy tớ cứ suy nghĩ mãi về điều ấy.”

      Leigh lắc lắc đầu. “Nhưng tại sao cậu lại nói như thế cơ chứ?” cô hỏi, các thớ thịt trên mặt cô bất đầu rung lên. “Tớ là người cậu ghét mà.”

      “Không, cậu không phải,” Kerry nói, giọng vội vã. “Tớ chưa bao giờ ghét cậu.”

      “Cậu cứ làm như tớ ngu lắm ấy.”

      Kerry thở dài. “Tớ rất giận khi biết cậu thích Christian. Tớ cảm giác là hai con người tớ tin cậy hơn bất cứ ai trên đời đã lén lút sau lưng tớ.”

      “Không phải như vậy đâu,” Leigh thì thầm, giọng cô khàn khàn. “Càng tiếp xúc với Christian tớ càng thích anh ấy. Nhưng tớ sẽ không bao giờ theo cảm xúc của mình nếu như cậu không bảo tớ là hai người đang ngày càng xa cách nhau. Chúng tớ không bao giờ, không đời nào muốn làm tổn thương cậu.”

      Kerry chạy những ngón tay qua mái của một trong những ngôi nhà trong làng. “Tớ biết.”

      “Tớ không bao giờ muốn làm cậu phải đau đớn theo bất cứ cách nào,” Leigh nói, một giọt nước mắt lăn xuống gò má. “Cậu phải tin tớ. Cuộc đời tớ khi thiếu vắng cậu đã không còn như cũ được nữa, Ker.”

      “Tớ cũng thế,” Kerry nói, cũng cố cầm nước mắt. “Và tớ đã thật nhỏ mọn và lạnh lùng đối với cậu, mà cậu không đáng bị như thế.”

      “Có, tớ đáng bị thế,” Leigh phản đối. “Tớ đáng nhận mọi câu mà cậu nói.”

      “Không.” Kerry lắc đầu. “Christian và tớ chỉ còn là chờ thời điểm chia tay mà thôi. Và chắc chắn một điều là, tớ đã ước anh ấy chọn một ai đó để phải lòng trừ cậu ra. Nhưng khi tớ thấy hai người với nhau, tớ có thể nói hai người thật đúng là để dành cho nhau.”

      “Thật không?” Leigh nói, chùi mũi lên tay áo.

      Kerry gật đầu. “Tớ biết là ở trường tớ đã ra vẻ không để ý đến cậu tí nào cả, nhưng tớ đã để ý, và tớ’ – cô bật khóc- “tớ đã nhận ra hai người thật hạnh phúc bên nhau và tớ đã thật khốn khổ để có thể chấp nhận tình huống này.”

      Leigh ôm chầm lấy Kerry, vùi mặt cô vào tóc bạn. “Tớ nhớ cậu nhiều lắm.”

      “Tớ cũng nhớ cậu.”

      Leigh đẩy bạn ra. “Hãy hứa là chúng mình sẽ không bao giờ giận nhau nữa nhé, được không?”

      Kerry cười toét qua màn nước mắt. “Hứa đấy.”

      Leigh ngả người trong chiếc đi văng, choáng ngất ngây hạnh phúc. “Có bao nhiêu thứ bọn mình phải kể cho nhau biết,” cô nói, không biết bắt đầu từ đâu.

      Kerry khoe một cái nhẫn vàng trên ngón tay út của cô. “Victor tặng mình cái này tuần trước,” cô nói vẻ thẹn thò. “Chúng mình đang đi chơi với nhau đấy.”

      Leigh chạm vào trái tim thanh tú trên chiếc nhẫn, rồi nhìn thẳng vào cặp mắt đỏ hoe của Kerry. “Tớ biết là ở trường tớ đã ra vẻ không để ý đến cậu tí nào cả, nhưng tớ đã để ý, và tớ nghĩ cậu với Victor thật xứng với nhau thật hoàn hảo đấy.”

      Kerry nhướng một bên mày. “Không phải có thời cậu đã từng bảo tớ với người nào đó như thế à?”

      Leigh đỏ đến tận đầu ngón chân.

      Kerry cười phá lên. “Tớ đùa đấy mà.” Cô chỉ chiếc nhẫn. “Tớ thực sự thích Victor, nhưng lần này tớ sẽ thông minh hơn nhiều. Sẽ không có chuyện tập trung mọi tâm trí cho một chàng trai nữa. Như thế thật sự là ngớ ngẩn và dở ẹc.” Cô cầm lấy tay Leigh. “Tớ đã có nhiều thời gian để ngẫm nghĩ mấy tuần vừa qua. Tớ sẽ luôn dành một chút gì thật trìu mến cho Christian – anh ấy là bạn trai đầu tiên của tớ. Nhưng chúng tớ cần phải để cho nhau lớn lên và xem xem với người khác thì sẽ thế nào. Tớ vui vì chúng tớ đã chia tay nhau. Và tớ vui vì anh ấy có cậu.” Cô tạm ngừng. “Mà tớ cũng vui vì tớ có cậu.”

     “Kerry này.”

     “Gì cơ?”

     “Một cuộc hẹn đúp thì có kỳ quặc quá không nhỉ?”

      Kerry cười toét miệng. “Với tớ thì không.”

      Leigh toét miệng cười lại. “Với tớ cũng không.”

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

2 thoughts on “Không thể chối từ (33)

    • Còn 1 kỳ nữa mới hết chị. Kể ra thì em chẳng thích cái kết này mấy, vì nó hơi khiên cưỡng, nhưng nghĩ cho cùng, truyện cho trẻ con, không kết thế thì kết thế nào🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s