Không thể chối từ (32)

Tác giả: Wendy Loggia

Chương 16

             “Thấy tòa nhà này không?” Christian chỉ vào một tấm ảnh. Có bao nhiêu điều anh muốn chia sẻ với Leigh, bao nhiều điều anh muốn tâm sự với cô.

            Leigh ngồi cạnh Christian trên sàn phòng khách trải thảm nhà Archer. “Toà tháp London, có phải không?” Cô với vào cái tô sứ lấy một nắm bỏng ngô giòn rụm.

            “Mmm-hmm. Còn đó là nơi châu báu hoàng gia được cất giữ. Em biết không, cái vương miện to tướng nặng trịch ấy có nhung màu tím bên trong đã ngự trên đầu nữ hoàng khi bà xuất hiện màu mè kiểu cách. Công nương Diana có đeo một số nữ trang cũng được cất giữ tại đó. Các vòng xuyến, mũ miện và những thứ kiểu ấy.”

            “Ôi, em muốn được xem những thứ đó quá,” Leigh vừa nói vừa nhai tóp tép.

            Anh lật nhanh qua những trang ảnh dày bóng. Leigh đã hứa giúp anh làm một cuốn lưu niệm về chuyến đi học của anh, nhưng lúc này họ chỉ mới xem qua tất cả ảnh chụp thôi.

            “Xem kích thước của con chim này này.” Đó là một con quạ đang mổ ruột bánh mì trên mặt đất. “Truyền thuyết của tòa tháp kể rằng nếu đàn quạ bay đi, Tòa tháp London sẽ sụp đổ. Chắc chắn đó chỉ là mẹo quảng cáo thu hút khách du lịch, nhưng những anh chàng canh gác tháp London – những người bảo vệ tòa tháp – thực sự là chăm bọn quạ này ghê lắm.”

            “Thì có lý do thế còn gì.” Leigh chăm chú xem bức ảnh một cách tỷ mỷ, xem kỹ từng chi tiết một khiến Christian ngẩn người vì sung sướng.

            Ở bên cạnh Leigh thật thú vị không tin nổi. Christian bắt gặp mình hay đi ngang lớp cô chỉ để được nhìn thoáng gương mặt nhỏ đáng yêu đang nhăn lại vì suy nghĩ. Anh điện thoại cho cô có vẻ hơi nhiều quá, anh biết, nhưng giọng nói của cô và điệu cười của cô làm anh thích thú hơn bất cứ điều gì trên đời. Và những đêm như thế này, họ loanh quanh chơi ở nhà anh hoặc ra ngoài với bạn bè, tận hưởng cảm giác ở bên nhau là thích hơn cả.

            Leigh cù vào sườn anh. “Anh là một nhiếp ảnh gia có tài đấy,” cô bảo anh.

          Christian chống khuỷu tay lên.”Nếu thế hay để anh chụp ảnh em đi. Vì em chẳng cho anh bức hình nào của em cả.”

            Cô đỏ bừng mặt. “Khi nào hình lớp em xong em sẽ cho anh một bức nhé. Nếu nó đẹp.”

            “Nếu là ảnh chụp em thì chắc chắn là đẹp rồi.” Christian nói, hôn nhẹ lên môi cô.

          Đã hơn hai tuần kể từ khi anh và Leigh trở thành “chính thức”, nhưng anh biết cô vẫn còn đang vất vả điều chỉnh. Cô cứ nói đi nói lại với anh rằng cô nhớ Kerry, rằng những ngày không có Kerry để cùng cười đùa thật cô đơn quá.

            Christian cũng nhớ tình bạn với Kerry, nhưng không phải theo cách mà Leigh đang nhớ. Gần đây Kerry có vẻ nồng hậu hơn với anh. Cô không còn liếc anh vẻ ghê tởm, hay tệ hơn là đi ngang qua anh như đi qua chỗ không người. Hôm nọ thậm chí cô còn chào anh khi gặp anh trong hành lang.

          Christian đã bảo Leigh anh sẵn lòng làm bất cứ điều gì cô muốn để cố gắng khiến mọi thứ giữa cô và Kerry được tốt lên. Nhưng Leigh cương quyết bảo anh đứng ngoài chuyện này. Cuộc đấu này không còn là về Christian nữa, cô nói, mà có lẽ ngay từ đầu đã không phải là về anh.

            Đó là về các ranh giới của tình bạn.

            Sau khi Christian lái xe đưa cô về nhà, Leigh tắm thật lâu, tỉa mấy sợi lông mày rồi làm nốt bài làm môn tiếng Anh mà ngày mai là hạn chót phải nộp. Rồi cô hôn ba mẹ chúc ngủ ngon, lấy ra mảnh giấy đánh dấu màu đỏ mỏng tang và cẩn thận vẽ một trái tim đỏ tươi to tướng để dán lên lịch tường, vào đúng ô chỉ ngày hôm đó. Cô bắt đầu làm việc này từ khi đi chơi với Christian, trái tim đỏ đã đi qua được nửa tháng rồi.

            Tuy thế, những trái tim trống rỗng. Trống rỗng bởi vì cô không có một người bạn thân thiết để sẻ chia những cảm giác vui sướng tuyệt diệu này.

            Leigh vẫn chưa thể quen được với thực tế là cô không thể gọi điện rủ Kerry qua ngủ với cô, hoặc thuê một bộ phim về xem chung, hoặc cùng nhau cười về chuyện ngớ ngẩn nào đó mới xảy ra trong ngày. Và cô cũng không thể quen được với thực tế là cô đã phải thay đổi lịch trình hàng ngày của mình ở trường Fillmore: bây giờ cô thường ăn trưa với Abby, Sunny và Monica, thỉnh thoảng gặp vội Lucy và Allison trong hành lang, và cố tránh đi qua những nơi mà cô biết Kerry chắc chắn có mặt.

            Leigh cởi cái áo choàng tắm màu hồng và treo nó lên cái móc nhựa trong tủ quần áo. Đương nhiên có những thứ dễ thấy quen hơn: những mảnh giấy nhắn ngộ nghĩnh và và những món quà ngốc nghếch “đang nhớ em” của Christian, lang thang với anh và bạn bè anh sau giờ học, đêm nào cũng nói chuyện với anh hàng giờ trên điện thoại. Tất cả những cái đó thật dễ dàng – tất cả những thứ Leigh đã luôn mong chờ cho mối quan hệ của mình.

            Nhưng có những thứ còn khó đương đầu hơn nhiều, hơn rất nhiều, cô nghĩ khi chui vào trong chăn. Giống như khi đi xem trận đấu bóng rổ để cổ vũ cho Jason và thấy Kerry nhìn thẳng vào cô nhưng phớt lờ sự hiện diện của cô. Hay đi dọc hành lang vào hôm trước ngày lễ Tạ ơn, nghe mọi người nói chuyện về kế hoạch kỳ nghỉ của họ và tự hỏi Kerry và gia đình cô ấy định làm gì. Là người thứ mười chứ không phải là người đầu tiên phát hiện ra rằng Kerry và Victor đang đi chơi với nhau.

            Kerry cư xử với cô lạnh lùng băng giá tới mức không thể nào hơn được.

            Christian thực sự dịu dàng và quan tâm, nhưng cô không muốn anh can thiệp vào. Đây là vấn đề của cô.

            Trước khi Leigh có bạn trai, đêm đêm cô thường nằm trong giường và tự hỏi cảm giác đó – nếu có bao giờ có – sẽ như thế nào.

            Giờ đây cô nằm trong giường và nghĩ về chàng trai trong mơ của mình – và về một người bạn ngày càng xa mờ cùng với sự xuất hiện của mỗi trái tim mới trên lịch của cô.

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

2 thoughts on “Không thể chối từ (32)

  1. Tam ly cua ban Kerry co the hieu duoc, khong trach Christian duoc, thi gian Leigh cho bo ghet vay?!

    SC oi a, ban dang lam viec bu cho nhung ngay Tay Nguyen phai khong?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s