Không thể chối từ (15)

Tác giả: Wendy Loggia

Chương 8

            Chiều thứ Sáu, khi chiếc xe buýt trường Leigh đổ dốc xuống phố thì các trạm bán gas, các quầy bán bánh mỳ kẹp, các tiệm rượu Ailen đã sáng đèn, cả một biển đèn neon chói lòa. Thỉnh thoảng mẹ cô đến đón cô khi tan học, thỉnh thoảng cô đi nhờ xe của Jason hoặc Kerry, nhưng hầu hết là cô dựa vào chiếc xe buýt màu cam cũ kỹ nhưng vẫn chạy tốt này.

            Leigh cố thu xếp cho thoải mái trên chiếc ghế bọc chất dẻo đã bị rách nhiều chỗ, nhưng đi xe buýt mấy khi mà thoải mái được. Hầu hết những học sinh cùng đi xe quen mặt với cô đã xuống cả rồi, bây giờ trên xe chỉ còn lại cô và mấy người lạ hoắc đi nốt quãng đường còn lại. Tâm trí cô trở lại với cuộc nói chuyện của cô với Christian trong thư viện. Thật là khó xử – cũng chẳng có gì chắc chắn từ cuộc nói chuyện đó để cô kể cho Kerry nghe được. Bây giờ cô cứ phải giả ngốc nếu Kerry lôi chủ đề này ra.

            Không thành thực với người bạn thân nhất của mình là điều thật tồi tệ, và Leigh ngày càng càng thấy ghét mình hơn. Bởi vì mỗi ngày qua đi, cô lại cho phép mình xa xỉ hơn một tý trong việc nghĩ về Christian là gì đó nhiều hơn một người bạn bình thường.

            Có vẻ như họ cứ luôn luôn tình cờ đi ngược chiều nhau ở các hành lang trong trường. Cô cứ phải ngó cái tủ của anh mỗi khi cô đến trường buổi sáng. Anh lượn qua chỗ cô khi cô đi đến lớp Tiếng Anh còn anh trên đường đến lớp Lý. Mọi cái hoàn toàn trong sáng, nhưng chẳng hiểu tại sao theo đó, những cảm xúc của Leigh với Christian, ừm, cứ mạnh dần lên.

            Những cảm xúc làm cô sợ hãi.

            Tuyệt đối chẳng bao giờ, chẳng đời nào có khả năng xảy ra chuyện cô theo đuổi bạn trai của bạn mình, đặc biệt là một người bạn như Kerry. Cô cũng sẽ không đời nào theo đuổi bạn trai của kẻ thù. Có bao nhiêu là loại con trai mà ta không bao giờ được đụng đến. Tại sao lại phải tào lao với kẻ đã có nửa kia của mình rồi nhỉ? Hơn nữa, anh chàng nào lừa dối bạn gái của mình để cặp với người khác thì nhất định là loại tồi tệ rồi còn gì. Ai lại đi tin cậy một anh chàng đã làm chuyện đó cơ chứ? Quên đi.

            Nhưng cách cô cảm nhận về Christian đã khiến Leigh nghi ngờ tất cả những tình cảm mà cô từng có với người khác phái. Chắc chắn là lần đầu khi gặp anh cô đã thấy anh quá đỉnh. Nhưng khi cô phát hiện ra anh là ai thì những ý nghĩ về anh thuộc loại “cấm trẻ em”, “cấm trẻ dưới 13 tuổi”, thôi được rồi, “cấm trẻ em dưới 17 tuổi” đã lập tức bị xóa sạch khỏi đầu cô.

            Cho đến khi Kerry bảo cô mọi thứ đã lung lay.

            Cho đến khi Christian bảo cô mọi thứ đã lung lay.

            Và thế là cô không thể nào giữ cho trái tim mình không mở tung ra được nữa.

“Bến của cậu kìa, Feralano!” một trong mấy thằng con trai ngồi phía sau xe quát lên.

           Leigh vội vã gom đồ của mình và chuồn ra cửa xe.

          Trên thực tế, không có gì thay đổi cả. Kerry và Christian vẫn đang đi chơi với nhau, và Kerry vẫn là bạn tốt nhất trên đời của Leigh.

           Và mình sẽ làm hết mọi thứ trong khả năng của mình để đảm bảo rằng mọi việc giữa Kerry và Christian được rõ ràng, Leigh tự hứa với mình một cách quyết tâm khi cô chạy trên vỉa hè ra lối cửa sau nhà cô. Bởi vì, theo cô đánh giá, đó là cách duy nhất mà cô có thể được tha thứ nếu cô làm cái điều không thể tưởng tượng kia.

            Nếu cô cho phép mình phải lòng anh chàng Christian đẹp trai, tuyệt diệu.

            Hôm nay Leigh đã làm thế chỗ cho Rochelle từ mười giờ sáng đến sáu giờ chiều ở cửa hàng áo len, cho nên đến lúc cô dứt ra được, phi về nhà, tắm rửa rồi ăn tối xong, cô còn chính xác chín phút trước khi có tiếng còi xe gọi trước cửa.

            Vừa liếc vào gương lần cuối, Leigh vừa nhét mười lăm đô vào túi quần, chấm tí son bóng lên môi rồi chạy ù xuống cầu thang.

            “Trông con xinh lắm, cưng ạ,” mẹ cô nói. Bà đập đập vào một mẩu giấy tận dụng lên mặt bàn. “Đây là số điện thoại nhà hàng mà ba và mẹ ăn tối nay, và rất có thể ba mẹ sẽ ghé qua quán Chisholms để uống thứ gì đó. Ba mẹ sẽ về nhà trước mười hai giờ đêm.” Bà phủi phủi mấy sợi tơ tưởng tượng khỏi vai áo Leigh. “Chúc con vui vẻ. Bảo Christian lái xe cẩn thận con nhé.”

            “Vâng ạ.” Năm nay là năm đầu tiên Leigh được cho phép ngồi trên xe do một lái xe tuổi teen điều khiển vào ban đêm. Cảm giác không bị bố mẹ áp tải đi mọi nơi nữa thật là thoải mái.

            Leigh ôm mẹ một cái rồi vớ lấy cái áo khoác trong tủ ở hành lang, ra khỏi cửa đúng lúc hồi còi xe giục giã thứ hai vang lên.

            Cửa chiếc xe Chrysler của Christian đã mở sẵn và tay của Kerry thò ra vẫy cô rối rít.

            “Chào mọi người!” Cô vừa thở hổn hển vừa kêu lên.

            Kerry toét miệng cười từ ghế trước. “Sẵn sàng cho nhạc rock ‘n’ roll nhé, Feralano.”

             Buổi biểu diễn được tổ chức ở Aud, một nhà thi đấu khổng lồ ở trung tâm Buffalo.

            “Tớ nghĩ lát nữa người ta làm sập chỗ này mất,” Jason làu bàu khi cả bốn người bọn họ chen qua cả đám đông nghẹt những người giơ cao vé ở cổng vào và chui vào được khu vực bán đồ ăn.

Leitgh gật đầu, nắm chặt cái vé đã bắt đầu nhàu nát trong tay. Cô thấy mình bị ép chặt như một con cá mòi.

“Và đừng có mà nghĩ đến chuyện đi vệ sinh nữa nhé,” Kerry nói, chỉ tay về phía dãy nhà vệ sinh. Đã có một hàng dài phải đến ba chục cô gái trông vẻ mặt khổ sở đứng đó rồi. Còn phía nhà vệ sinh nam, như thường lệ, chả có hàng lối quái gì cả.

“Này! Nhìn xem ai kìa.” Christian chỉ vào quầy bán đồ ăn.

Leigh và Kerry quay lại nhìn một tốp ba thằng nhóc mang ván trượt và mặc quần ngố, áo thun đang đứng xếp hàng. Chúng đang xô đẩy nhau tới lui và trêu ghẹo nhóm con gái xếp hàng đằng trước chúng.

“Tim!” Kerry thét lên. Mắt cô nheo lại thành một khe hẹp tí. “Đây chắc phải là ác mộng rồi.”

Tim quay về hướng Kerry gọi. Nó và bạn nó đi thẳng tới chỗ họ.

“Chào, Christian, Jason,” Tim nói, đập tay với hai anh chàng kia.

Kerry khoanh tay trước ngực. “Sao em lại ở đây?”

“Có biểu diễn ca nhạc tối nay, đúng không? Ban nhạc này chiến lắm nhé, Oasis, những kẻ…”

Kerry túm lấy vai Tim một cách thô bạo. “Em thôi đi, thằng mặt nghệt. Mẹ có biết em ở đây không?”

“Bình tĩnh nào, bà chị.” Tim làm bộ nhăn nhó xoa vai. “Cái bà mà mẹ quen ở quầy vé có thêm vé. Bọn chị thì đã đi mất rồi. Ba chỉ làm ngơ cho bọn em tí thôi.”

“Ý em nói là bọn em đến đây một mình à?” Leigh hỏi. Cha mẹ cô đến tận năm nay mới cho cô đi xem ca nhạc mà không đi kèm.

“Vâng. Ba bảo nếu bọn em gặp bọn chị thì bọn em nên hỏi Christian xem liệu có cho bọn em đi nhờ về nhà với được không, xong rồi gọi điện về nhà và để lại lời nhắn cho ba.”

Christian tung chùm chìa khóa lên không rồi thò tay ra sau lưng hứng lấy. “Chắc chắn là được rồi, nếu em không ngại ngồi trên lòng người khác.”

“Em có thể ngồi trên lòng chị Kerry,” Justin bạn Tim chớp chớp mắt, nói.

Kerry nhướng lông mày. “Nằm mơ nhé em.”

“Thôi nào, chúng ta nên xuống khán đài đi,” Jason nói và bắt đầu tiến lên. Nhà thi đấu thực sự đã bắt đầu đầy ắp người.

“Chúng em muốn mua bánh vặn thừng!” Tim phàn nàn.

“Quên đi,” Kerry quát.

Leigh dán mắt vào chiếc áo trượt tuyết màu đỏ của Jason khi bị cuốn đi trong đám đông. Cô dấn bước nhanh hơn, không muốn bị lạc mất anh chàng.

“Mọi người có đi không đấy?” cô nói, ngoái ngược qua vai ra sau.

“Ngay sau lưng em đây!” Christian hét lên qua đám đông. “Em cứ đi tiếp đi. Chúng ta cần đến cửa 112 – qua cửa đó xuống sàn.”

Từ thời điểm đó Leigh không thể quay ra sau được nữa – có quá nhiều người chen lấn xô đẩy cô. Tiếng ban nhạc mở màn đã bắt đầu vẳng ra ngoài hành lang. Cô ước giá họ đến sớm hơn khoảng nửa tiếng.

            Cuối cùng họ đã ở cửa 112, chỗ họ phải đi thành hàng một và đưa vé cho người gác cửa kiểm tra rồi bước xuống một dãy bậc thang hẹp.

            Leigh chồm tới và túm được tay áo Jason. “Jason, đợi mọi người đã.” Khoảng một giây sau cô nhìn thấy Christian. Leigh và Jason ngả người qua bên kia rào chắn để nhường đường cho một đám người qua.

            “Phù! Cứ như một đàn gia súc ở ngoài kia ấy,” Christian phát biểu lúc anh đến được chỗ họ. “Mình phải cởi cái này ra mới được.” Anh cởi cái áo sơmi len màu xanh nước biển ra. Bên dưới là một chiếc áo thun bó sát người.

            Áo vừa khít với người anh.

            Leigh chỉnh lại cái cạp hàm. “Kerry đâu rồi anh?”

            “Ở ngay đằng sau anh.” Christian nhìn xoáy vào đám đông, tìm kiếm.

            “Các cô cậu không được đứng đây,” một người bảo vệ trật tự quát lên từ phía sau anh.

            “Chúng cháu đang chờ bạn ạ,” Christian giải thích.

            “Ồ, thế thì xuống dưới kia mà chờ.” Người bảo vệ chỉ xuống dưới sàn. Hàng trăm người đang vần vũ ở dưới.

            “Cô ấy sẽ không bao giờ tìm thấy bọn mình ở dưới đấy đâu!” Leigh phản đối, nhìn sững cái biển đầu người bên dưới. “Chúng ta phải đi ngược ra ngoài kia thôi.”

            Người bảo vệ giơ tay lên trời. “Không được, nếu các cháu còn muốn xem buổi biểu diễn này. Các cháu không nghe thấy thông báo à? Một khi đã vào rồi thì nếu ra sẽ không được vào lại nữa.”

            “Nếu cháu muốn đi vệ sinh thì sao?” Jason hỏi vẻ ngờ vực.

            “Dưới kia có nhà vệ sinh.”

            “Chúng mình làm thế nào bây giờ?” Christian hỏi.

            Leigh ngoái lại nhìn chằm chằm vào đám đông, còn Jason kiễng chân cao hết cỡ, hết quay trái lại quay phải. Mấy phút sau anh lắc đầu. “Không thấy bóng dáng nó đâu cả mọi người ạ.”

            “Thôi nào, quý vị, đi tiếp đi,” người bảo vệ càu nhàu.

            Christian trút một tiếng thở dài chán nản. “Tớ cũng không thấy Kerry. Tớ nghĩ mình chẳng còn cách nào đâu.” Anh ra dấu cho Leigh đi ngay phía trước anh.

            “Chuyện gì xảy ra với nó được nhỉ?” Leigh rên rỉ khi ban nhạc mở màn bước sang bài thứ hai. Mọi người chen lấn từ tứ phía.

            “Anh không hiểu nổi.” Lông mày Christian nhíu lại vì lo lắng khi họ xuống đến sàn. “Kerry và mấy thằng bé ở ngay bên cạnh anh, thế rồi đột nhiên không thấy họ nữa.”

            Jason cáu kỉnh lùa tay vào nắm tóc. “Ít nhất thì chúng ta cũng có điểm hẹn ở ngoài kia khi buổi biểu diễn kết thúc mà.”

            Leigh gật đầu. Cám ơn trời là họ đã nghĩ đến chuyện hẹn trước thế.

            “Ừ, chúng mình sẽ tiếp tục tìm Kerry,” Christian nói lúc họ bắt đầu lần bước qua đám đông dày đặc.

            Leigh nhét tay vào túi quần sau. “Rất có thể nó sẽ tìm thấy chúng ta,” cô nói, căng thẳng vì tiếng ầm ĩ hỗn loạn.

            “Ừ, chúng mình trông khác những người xung quanh quá mà,” Christian cố nói đùa.

            Lòng nặng trĩu, Leigh nhận ra rằng Christian đã đúng. Cô cố nhìn những gương mặt của người đi xem ca nhạc đang dồn xuống cầu thang, nhưng không thể nào nhận ra một ai cả. Và rồi cả khán phòng đột nhiên tối thui.

            Đám đông gầm lên vang rền. Buổi biểu diễn sắp bắt đầu.

            “Thôi nào,” cuối cùng Christian nói, cầm tay cô kéo cô về phía trước. Bất chợt một luồng rung động chạy khắp người cô vì sự va chạm với anh. “Chúng mình đến đây để vui vẻ, đúng không?”

            “Đúng,” Leigh nói qua làn khói mờ mịt, cho phép mình bị cuốn đi theo tiếng hò reo điên loạn của đám đông hâm mộ, tay cô nằm yên trong tay của Christian.

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

2 thoughts on “Không thể chối từ (15)

    • Mình cũng thế, không cảm được Rock, chắc tại gu nhạc của mình bình dân, chỉ nghe được pop và country thôi. Mê nhất các bản balad nhẹ nhàng và sâu lắng, mặc dù lúc nào mặt cũng tươi hơn hớn hoặc khó đăm đăm🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s