Không thể chối từ (14)

Tác giả: Wendy Loggia

          Thư viện chiều thứ Tư khá đông người, nhưng lúc nào chẳng thế trong tiết học cuối ở giảng đường. Sau khi tìm hết những chỗ ngồi yêu thích mọi khi không có, Leigh và Christian đành phải ngồi xuống một trong những cái bàn rộng gần nơi tra cứu.

          Leigh co chân lên xếp tròn lại như ngồi thiền rồi bắt đầu xếp các tài liệu của cô thành từng chồng nhỏ. “Được rồi, em có lịch hàng ngày của em và sổ tay.”

          “Còn anh có những bảng chỉ dẫn mà cô Duncan muốn bọn mình điền vào.” Christian rút một quyển vở gáy xoắn ra khỏi balô của anh.

          “Nào, chúng ta lẽ ra phải nộp ghi chép hàng ngày của chúng ta để cô ấy có thể thấy những nhận xét của chúng ta khớp với cơ sở dữ liệu trong con búp bê.” Leigh nhìn trộm sổ ghi chép của Christian. “Chữ anh quá đẹp so với chữ con trai nói chung.”

          Christian viết tên mình vào một trong mấy cái bảng chỉ dẫn. “Ừ, có điều anh mất cả tiếng mới nghĩ ra điều anh muốn nói.”

          “Thật không?” Leigh đọc lướt qua danh sách các câu hỏi. “Cái này trông cũng dễ ấy mà. Xem câu bốn này – ‘Các bậc mới làm cha làm mẹ phải có loại kỹ năng gì hay đặc điểm tính cách nào là quan trọng nhất?’” Cô bắt đầu đếm trên đầu ngón tay. “Kiên nhẫn này, nghị lực này, yêu thương này…”

          “Tiền nữa,” Christian thêm vào.

          “Tiền á?” Leigh liếc anh một cách cảnh giác.

          “Em biết đấy, để thanh toán cho bảo mẫu khi mà cái chìa khóa không có tác dụng ấy mà.”

          “Christian!”

          Anh giơ cả hai tay lên trời. “Anh nghiêm túc đấy. Khi bọn anh mang con búp bê theo đi mua sắm, Kerry và anh dừng lại ở một tiệm thuốc để kiểm tra giá tã. Giá tã là hơn tám đôla một bịch đấy em ạ!” Anh nhăn mũi. “Mà em có khái niệm được một tuần bình quân một đứa trẻ dùng bao nhiêu cái tã không? Nhiều ra phết đấy.”

         “Đúng thật. Bọn trẻ con tốn kém lắm.” Một phần trong nhiệm vụ của họ là tính toán xem đứa bé làm tốn bao nhiêu tiền tã và sữa. Trước khi đi tham khảo ở cửa hàng bán đồ cho em bé, Leigh đúng là không biết một cái cũi trẻ em đắt như thế. “Nhưng,” cô nói thêm, “chúng thật đáng yêu.” Cô gặm gặm cái bút. “Tuy nhiên anh nói đúng. Khả năng kiếm đủ tiền để đáp ứng cho một đứa bé thực sự quan trọng.”

          Họ trả lời nốt những câu hỏi còn lại. Khi chuông báo tan trường reo vang lúc hai giờ bốn mươi, Leigh bị bất ngờ. Thời gian trôi nhanh thật? Làm việc với Christian chẳng có vẻ là làm việc gì cả – rất hài hước. Anh cứ kể chuyện cười mãi đến nỗi cô cười mỏi cả miệng, nhưng giữa những trận cười và tán hươu tán vượn họ đã hoàn thành được khối công việc.

         “Em muốn về không?” Christian hỏi, ngoái cổ nhìn cái đồng hồ viền kim loại treo lù lù trên đầu họ.

         “Thư viện còn mở cửa thêm một tiếng nữa,” Leigh nói. Christian không có vẻ phải vội về, và họ hôm nay họ làm việc với nhau ăn ý đến mức bỏ về thấy tiếc quá. “Em có thể ở lại nếu anh muốn.”

          Christian gật đầu. “Có lẽ mình nên tiếp tục. Làm trước thì khỏi làm sau thôi.” Anh đứng lên và vươn vai. “Anh có một chỗ giấu táo trong tủ của anh. Em muốn một quả không?”

           “Được thôi.” Đảm bảo không có cái gì giá trị dễ bị lượm để trên bàn, Christian và Leigh đi qua cánh cửa kính của thư viện rồi xuống cầu thang đi về phía bể bơi, nơi có tủ để đồ của Christian. Hành lang vắng tanh – mọi người chẳng ai nấn ná ở lại trường một khi chuông tan học đã reo.

           Christian xoay cái khóa số. “Cảm giác không có bé Charlie ở bên cứ là lạ thế nào ấy nhỉ.”

            Leigh cười khúc khích. “Phải vậy không? Em không ngờ là chăm sóc nó thì phải làm bao nhiêu việc như vậy.”

            Cái khóa bật ra, và Christian mở cánh cửa tủ. Dù nó chưa được hoàn thiện như tủ của cô, nhưng Christian cũng đã trang trí tủ của anh. Một cái lôgô của bang được gắn vào cánh cửa, một tấm đề can hình siêu nhân dán ở mặt trong lưng tủ và một chiếc khăn tắm vải bông màu xanh nước biển nhạt có dòng chữ Lâu đài Pha lê treo trên cái mắc bằng nam châm có thể di chuyển được.

            Christian lấy hai quả táo ra khỏi ngăn kệ và đưa cho Leigh một quả. “Hái trên cây nhé.”

            “Anh hái á?” Leigh thích đi hái táo. Năm ngoái cô đã theo cha đến một vườn cây ăn trái ở Fredonia, phía nam của Buffalo. Họ đã hái cả sọt táo và mua cả chục lít nước nho tím thơm lừng mà Leigh chẳng mấy chốc đã thấy nghiện. Ở nơi cô sinh trưởng là California chẳng có thứ gì giống như thế cả.

            “Ừ. Mẹ anh lôi em gái anh, Emily và anh theo đi theo ngày Chủ nhật.” Rồi anh nhe răng cười. “Tuy nhiên cũng không tệ lắm. Emi đúng là đứa rầy rà nhưng sâu trong lòng nó vẫn thực sự nhớ ông anh quyến rũ của nó. Tuần trước nó nài nỉ mẹ anh mua kẹo cacao, mà nó biết thừa chỉ có mỗi anh là người ăn cái món đó.” Anh đặt tay lên phía tim. “Nó thật tốt.”

            “Đáng yêu thật.” Leigh không quen nhiều anh chàng tự nguyện làm những việc như vậy cùng với gia đình họ mà lại còn thấy thích thú. Nói thẳng ra là cô không nghĩ rằng cô quen ai như vậy cả. “Em nghĩ anh là một ông anh rất hay.” cô bất ngờ nói.

            “Thật à? Tại sao?” Đôi mắt màu nâu lục nhạt của Christian sáng lên vì tò mò.

            Leigh nhai táo rau ráu khi họ leo ngược lên cầu thang. “Em không biết. Anh dịu dàng và hài hước. Và anh đã đến châu Âu, đại loại thế, mà em thì nhất định sẽ thích có người nào như anh để kể cho em nghe tất cả về những chuyện đó.”

            “Tất cả những gì Emi quan tâm là mấy cái vương miện giả và bánh quy bơ giòn mà anh mua cho nó thôi.” Anh quăng cái lõi quả táo vào thùng rác đặt bên ngoài thư viện. “Dù sao anh cũng rất vui khi được về nhà. Đến thời gian cuối anh nhớ nhà kinh khủng… Thật tuyệt vời khi được gặp lại cha mẹ anh và Emily. Và cả Kerry nữa,” anh nói thêm.

            “Đám trẻ cùng lứa với bọn mình bên ấy thế nào hả anh?” Leigh hỏi khi họ bước vào thư viện và trở về chỗ ngồi của họ.

            “Cũng khá hay. Anh cặp kè nhiều với Simon và lũ bạn của nó,” Christian giải thích lúc anh mở sổ tay ra. “Đi cùng với nó là một cách hay để gặp gỡ nhiều người.”

            “Anh có gặp nhiều cô gái không?” Leigh hỏi.

            “Nhất định rồi.”

            Câu đáp dễ dãi của anh làm cô thất thần trong giây lát. Rất có thể việc câu kéo thông tin cho Kerry cũng không đến nỗi quá khó. Cô bắt đầu xáo giấy tờ của cô ở trên bàn. “Ý em là, có cô gái nào mà anh, ừm, anh thích không?” Cô có thể cảm thấy Christian đang nhìn cô.

            “Sao em lại hỏi thế?” Christian đùa. “Em quan tâm à?”

            Leigh xấu hổ quá. “Không!” Cô vớ nhanh lấy quyển vở của mình và mở bừa nó ra. Rồi cô lại đặt vở xuống. “Em không tin được là anh lại nói thế!”

            “Anh xin lỗi,” Christian nói một cách ngượng ngùng. “Anh cho là đêm hôm nọ anh đã bị Kerry tra tấn đủ rồi. Đùa lại là cách duy nhất để anh không cảm thấy bị xúc phạm.”

            “Ý anh là sao?” Leigh đặt hẳn vở xuống bàn và liếc nhìn khắp thư viện một lượt. Bây giờ thì trường đã chính thức hết giờ làm việc nên họ có thể nói chuyện mà không phải lo bị làm phiền.

            Christian nhún vai. “Kerry toàn hỏi anh những câu hỏi về việc anh đã làm gì bên đó với các cô gái, thế đấy.”

            “Em đoán là nó chỉ tò mò thôi.” Leigh nghịch cái nhẫn mã não của mình. “Con gái thường thích những anh chàng nói giọng Anh, và rất có thể nó nghĩ anh cũng cảm thấy như vậy đói với con gái bên đó hay gì đó. Ý em là các cô gái Anh ấy mà,” Cô ngừng ngang đó. Mình đang nói cái gì thế này? Mình nói nghe như một con ngốc ấy.

            Christian cười. “Anh gặp các cô gái nói giọng Anh, giọng Ailen, cả giọng Mỹ nữa. Có năm người Mỹ nữa cùng học ở trường của anh.”

            “Ồ.” Leigh đã không nghĩ ra là anh không phải người Mỹ duy nhất ở trường Lellington. Cô không nên lôi cái chuyện hẹn hò ra mà hỏi. Đó có phải là chuyện của cô đâu cơ chứ, và sự đồng cảm mà họ vừa có đã biến đi đằng nào mất. Bây giờ cô lại cảm thấy không thoải mái. “Chúng ta nên quay lại làm việc nếu định ngồi lại đây,” Leigh vừa nói vừa nhặt bút lên.

            “Đợi chút đã.” Christian chồm qua và đặt tay anh lên bài làm của cô. “Anh không hẹn hò với ai ở bên đó cả, nếu đó là điều em định hỏi anh.” Anh thở dài. “Hội của Simon có nhiều con gái: Emma, Jane, Neera… Họ đều rất đáng mến. Bọn anh chơi với nhau vui vẻ.” Đôi mắt màu nâu nhạt của anh trở nên nghiêm túc. “Nhưng Kerry và anh đã hứa với nhau rồi, và anh giữ lời hứa ấy.” Anh hơi đỏ mặt, mắt anh long lanh ngập ngừng nhìn vào mắt Leigh. “Nhưng bây giờ…”

            “Bây giờ sao cơ?”

            Christian buông ra một tiếng rên khẽ. “Anh không biết. Mọi cái – mọi cái khác rồi, thế thôi.”

            Cô nhìn chằm chằm vào mắt anh. “Khác thế nào cơ ạ?”

            “Anh nghĩ có lẽ anh không nên nói với em điều này,” Christian mở lời, mặt anh trông khổ sở. “Em là bạn thân nhất của Kerry và, và…”

            “Kerry sợ rằng anh đang có ai đó khác,” Leigh buột miệng. Cô biết Kerry sẽ thích lối tiếp cận kín đáo hơn, nhưng cô không biết rằng khi nào cô mới lại có một cơ hội tốt như thế này lần nữa.

            Christian cắm mắt xuống sàn. “Anh ước gì mọi chuyện dễ dàng thế.”

            Leigh đột nhiên thấy lạnh, cô khoanh tay ôm chặt lấy mình. “Ừm, thế anh… có ai khác không?” cô thì thầm, không chắc là cô có muốn có câu trả lời không.

            “Không, ừm, anh không biết.” Christian đu đưa tới lui trên ghế. “Kerry tuyệt vời lắm. Chỉ có điều anh, anh…” Anh đột nhiên ngừng lại, dúi đầu vào hai tay. “Anh không biết nữa. Anh cho là anh cần thời gian để suy nghĩ.”

            “Chắc chắn rồi,” Leigh gật đầu nói. Lòng cô bỗng dưng nặng trĩu. Cả triệu năm nữa cô cũng không bao giờ tin là nỗi lo sợ của Kerry về Christian lại là sự thực. Mà có thể không phải thế. Christian chắc chắn không để hở mấy ánh sáng về chủ đề này. Cô đã gật đầu cứ như thể cô hiểu nguyên nhân của anh, nhưng thực cô chả hiểu gì cả. Hoặc là anh yêu hoặc là không. Đằng nào cũng vậy, Leigh không nên can thiệp vào. Cô không thể nào kể cho Kerry những điều Christian đã nói mà lại không làm bạn cô đau đớn.

            “Leigh này,” Christian nhìn thẳng vào mắt cô. “Làm ơn đừng kể cho Kerry nghe tất cả những chuyện này nhé. Anh không muốn làm Kerry đau khổ.”

            “Ừm, đằng nào thì em có biết gì đâu mà nói,” Leigh nói.

            Christian cười gượng, đóng sổ tay lại. “Hai chúng ta biết thôi nhé.”

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

2 thoughts on “Không thể chối từ (14)

  1. Chúc bạn hiền một cuối tuần thật đẹp. Cám ơn bạn đã dịch và đăng câu chuyện nhẹ nhàng, dễ thương này.

    • Chúc bạn hiền một tuần làm việc nhẹ nhõm.

      Cái truyện dài này mình dịch cách đây lâu lắm rồi, bây giờ chỉ chỉnh sửa lại và dùng là lương khô trong lúc đang kẹt thời gian này thôi. Cám ơn bạn đã kiên nhẫn thưởng thức một món tương đối nhạt nhẽo🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s