Không thể chối từ (13)

Tác giả: Wendy Loggia

Chương 7

             “Tớ đã nghĩ rất nhiều về điều mà cậu nói với tớ hôm trước,” Kerry thổ lộ trong bữa ăn trưa ở trường ngày thứ Ba. Cô cứ ngoáy mãi hũ yourt vị dâu rừng của mình.

            “Và cái điều thông minh không chịu được ấy là gì thế ?” Leigh hỏi lại, cắn một miếng bánh mỳ kẹp bơ mứt to. Họ đang ngồi ở cái bàn mọi khi trong nhà ăn cùng với Allison và Lucy, mấy cái nôi xách để ngay bên cạnh.

            Kerry ăn một thìa yourt đầy. “Cậu có nhớ cậu nói thế nào về việc thay vì cố gắng làm những điều trước đây vẫn làm cùng nhau thì tớ và Christian nên thử cái gì đó mới mẻ không?”

            Leigh gật đầu.

            Kerry rút phắt từ trong ba lô ra một cái phong bì nhỏ và lôi từ đó ra hai cái vé. “Cái này có đủ mới không?

            Leigh và Lucy chồm qua bàn để xem.

           “Vé xem Oasis à!” Allison kêu thét lên to đến nỗi mọi người ở bốn bàn xung quanh đều quay lại nhìn. “Làm sao cậu kiếm được thế?”

           “Ừ,” Lucy nói, đôi mắt xanh mở to. “Tớ nghe nói họ bán hết ngay lập tức cơ mà!”

            Leigh thì cứ nhìn chằm chằm, mồm cô há ra.

           Kerry cười tươi. “Mẹ tớ có người bạn làm ở quầy bán vé nên cậu mới kiếm được vé cho tớ. Nó đắt ghê răng luôn, nhưng mà cũng đáng thôi.”

           Leigh xé miệng một gói bánh vặn thừng. “Christian có biết là cậu có vé không?” Vì lý do nào đó mà cô không thể giải thích được, cô dã không kể cho Kerry nghe về cuộc nói chuyện của cô với Christian hôm Chủ nhật.

            Kerry lắc đầu. “Tớ định làm anh ấy ngạc nhiên. Đó là kỷ niệm hai năm ngày bọn tớ quen nhau. Tớ muốn làm điều gì đó thật đặc biệt.” Cô tự lấy một cái bánh Oreo từ khay của Lucy. “Khi anh ấy biết anh ấy sẽ khoái lắm đấy.”

           “Anh ấy sướng còn hơn điên ấy chứ,” Lucy đồng tình.

           “Cậu biết không, tớ không thể tin nổi anh ấy đẹp trai đến thế từ khi anh ấy đi xa,” Allison nhận xét. Cô vươn về phía Leigh thầm thì vẻ bí mật. “Đương nhiên là  trước đây cậu chưa bao giờ gặp anh ấy cả. Hồi xưa lúc nào trông anh ấy cũng xinh trai rồi, nhưng chắc hẳn phải có cái gì đó ở trong nước uống ở bên ấy bởi vì khi trở về trông anh ấy thậm chí còn đẹp trai hơn.”

           “Các chàng trai Anh quốc.” Lucy thở dài.

            Kerry lau mồm bằng khăn giấy. “Christian không phải là người Anh, Luce.”

           “Ừ, mấy cái gã người Anh thường là gầy giơ xương và tóc cắt lởm chởm,” Allison tuyên bố.

           “Al!” Leigh cười vang.

           “Cái gì?” Allison búng một mẩu bánh vụn ra khỏi bàn. “Này, tớ không nói rằng thế là xấu hay gì cả. Tớ còn nghĩ là hơi gợi tình nữa là khác. Nhưng bọn con gái Anh chắc không mấy khi gặp những chàng trai như Christian. Anh ấy thật đáng yêu, vui nhộn và, ừm, vạm vỡ.”

           “Đi xem ca nhạc với anh ấy là một ý kiến tuyệt diệu,” Lucy khẳng định. “Đứng trong bóng tối nghe nhạc tuyệt hay – đúng là bối cảnh lãng mạn nhé. Đặc biệt là khi bọn cậu đang có rắc rối nữa.”

           Allison gật đầu đồng ý và bưng khay của cô lên khi chuông reo. “Nhớ cầm sách.”

          “Tớ muốn nhờ cậu một việc,” Kerry nói với Leigh khi họ len lỏi ra khỏi nhà ăn, kéo mấy cái nôi xách theo sau.

          “Ừ, việc gì?”

          “Ừm, cậu và Christian đã ở cạnh nhau tương đối nhiều vì chương trình chăm sóc em bé.”

          “Ừ…?”

         “Tớ đang nghĩ đến điều mà Allison vừa nói về các cô gái người Anh. Rất có thể Christian quen ai đó ở nước Anh. Ai đó mà anh ấy thích hơn thích tớ.”

         “Cậu nghĩ thế à?” Leigh cau mày khó chịu. “Nhưng hai người đã thỏa thuận là nói cho nhau biết nếu quen người nào đó khác cơ mà. Nếu anh ấy không nói gì cả thì tớ tin chắc là anh ấy không quen ai hết. Christian có vẻ thật sự trung thực đấy, Kerry ạ.”

          “Thì thế,” Kerry cắn cắn môi, thừa nhận.

          Leigh dừng lại để uống ngụm nước từ vòi.

          “Nhưng nếu cậu cứ dò hỏi hộ tớ thì có hại gì không?” Kerry nói tiếp, vẻ mặt tràn trề hy vọng.

          “Ôi, Kerry, tớ không muốn giây vào chuyện này đâu.”

          Kerry đưa hai tay lên trời. “Giây vào cái gì? Cậu chỉ cần nói bóng gió về sự trung thực hay lòng chung thủy hay cái gì đại loại thế rồi xem anh ấy có lộ ra tí gì về năm ngoái không. Và rồi…” – Kerry hất tóc ra sau – “rồi cậu xem anh ấy có nói gì về cảm giác của anh ấy với tớ bây giờ không.”

         “Chà…” Leigh biết không có cách nào lảng tránh được Kerry một khi nó đã dính cứng vào chuyện gì. “Thôi được. Nhưng tớ không định dấn quá sâu cho cậu đâu nhé. Tớ không muốn anh ấy nghĩ rằng tớ là đồ chuyên đi thọc mũi vào chuyện của người khác.”

         Kerry mỉm cười sung sướng. “Cậu làm thì tốt hơn tớ. Cám ơn cậu thật nhiều…”

         “Ừ, chắc chắn rồi.” Leigh quay đầu đi về lớp toán của cô. “Tớ muốn vào lớp sớm – thầy Franklin có thể lại cho bài kiểm tra nhanh.”

         “Được. Gặp lại cậu sau nhé.”

          Khi hai cô gái chia tay nhau ở tầng hai, Leigh tự hỏi liệu Kery có chọn đúng phương pháp không. Kerry có thể bị thuyết phục rằng tọc mạch vào đời tư của Christian là một ý hay, nhưng Leigh thì không chắc lắm. Cho tới giờ anh ấy có vẻ là một người khá đàng hoàng; Christian cư xử không giống như một anh chàng đang cố giấu diếm một bí mật nào đó.

         Và mình thì phải hiểu rõ về các bí mật rồi, Leigh nghĩ một cách tội lỗi khi đi dọc hành lang – bởi vì bản thân mình đang giữ một bí mật nhỏ. Một bí mật cần phải giữ kín, đó là cảm giác của cô gần đây khi nghĩ về Christian.

         Cô không bị mù. Cô biết Christian là bạn trai của Kerry – người bạn trai theo nó cả trong bữa ăn, vào giấc ngủ, tóm lại là ám ảnh nó suốt cả năm qua. Chuyện đó chẳng có gì bí mật hết. Và Leigh đã hạnh phúc nhìn bạn mình chìm đắm trong tình yêu.

         Ngoại trừ một điều, từ những gì Kerry vừa nói và những gì Leigh đang thấy thì không có vẻ gì là Kerry đang quá yêu cả. Không phải Kerry đã nói đi nói lại với cô và các bạn của cô rằng mọi thứ đang khác đi sao? Christian đã thay đổi thế nào trong năm học ở nước ngoài? Hay Kerry đã thay đổi? Hay có gì đó đã thay đổi?

         Chính những câu hỏi này, những giây phút hoài nghi này đã mở cho Leigh một tia hy vọng đáng xấu hổ.

         Bởi vì càng nghe Kerry nói về mối quan hệ không hòa hợp với Christian, một phần nhỏ xíu xiu trong Leigh càng trăn trở, liệu cái tình cảm khó tả mà cô cảm thấy từ giây phút cô nhìn thấy anh có thể phát triển thành cái gì không.

         Có những điểm sáng xâu chuỗi trong đầu cô – khiêu vũ với Christian ở nhà Kerry; ăn cánh gà và nói chuyện gẫu ở quán Jerry; mở cửa ra thấy anh đứng đó trên thềm nhà cô, áo sũng nước mưa, những lọn tóc nâu ướt bết trên trán; cười với anh qua điện thoại.

         Leigh đóng sập trí tưởng tượng của mình lại. Có ích gì đâu khi mơ về những điều sẽ không bao giờ thành hiện thực được… những điều chắc chắn sẽ làm đớn đau một người mà cô yêu mến.

         Leigh đẩy cái bàn gỗ xiêu vẹo của cô lại gần bàn của Christian, rồi Kerry và Jason cùng ngồi vào với họ. Họ đã nộp lại mấy con búp bê từ đầu buổi học và bây giờ họ đang làm việc theo nhóm bốn người. Mấy phút đầu tiên họ là những học sinh siêng năng, cắm cúi chép lại những điều mà cô Duncan đã ghi trên bảng, rồi chia sẻ những kết quả của họ với nhau. Nhưng khi cô Duncan đi sang nhóm thảo luận khác thì họ bắt đầu uể oải.

        “Mọi người đang bàn tán về buổi biểu diễn của nhóm Oasis cuối tuần này,” Christian nói. “Tớ nghe nói họ bán vé từ cuối tuần trước.”

         Leigh liếc qua Kerry – nó thật giỏi khi vẫn giữ được vẻ mặt tỉnh bơ.

        “Ừ, tớ biết,” Jason cằn nhằn. “Tớ mất bốn tiếng đồng hồ cố gọi điện thoại khắp nơi để kiếm vé hôm thứ Sáu.”

        “Album cuối cùng của họ là hay nhất,” Leigh tham gia, nháy mắt với Kerry để mào đầu cho bạn nói.

          Kerry mỉm cười. “Chà, giả sử là…”

         Christian với tay ra túi sau và bất ngờ thảy hai cái vé lên bàn. “Ngạc nhiên chưa…”, anh kéo dài giọng.

          Kerry há hốc mồm. “Anh đang đùa em đấy à.”

         Christian cười rạng rỡ. “Anh biết là em muốn đi xem nên anh cố kiếm mấy vé này từ một người bạn không thể đi được.”

         “Nhưng anh không hiểu – em cũng mua vé cho chúng mình. Đó là bất ngờ của em dành cho anh,” cô nói yếu ớt. Rồi cô búng ngón tay. “Em biết rồi – chúng mình sẽ bán lại vé. Mình sẽ kiếm được khá tiền đấy.”

         “Bán lại á? Các người điên đấy à?” Jason rít lên. Anh chàng đặt tay mình che những tấm vé. “Mấy cái này là của tớ. Tớ sẽ nôn tiền mặt ngay tại chỗ.” Chàng ta xòe vé về phía Leigh. “Muốn đi không một nửa bé nhỏ của anh?”

          Leigh nhìn Kerry ngập ngừng. “Hai người không phiền chứ?”

         “Phiền á? Thế hay quá còn gì!” Christian kêu lên. “Hơn nữa, bán lại thì đau quá. Mà anh biết” – anh ngập ngừng – “Anh biết em thích xem thế nào mà.”

          Leigh có thể thấy hình ảnh một buổi hòa nhạc lãng mạn dành cho hai người  trôi tuột khỏi gương mặt Kerry, để lại đôi má xanh nhợt và cặp mắt đầy ắp thất vọng.

         “Christian nói phải đấy,” mấy giây sau Kerry uể oải nói, vành môi cố phác ra nét cười. Cô săm soi mấy cái vé. “Mà chúng lại ở cùng một tầng, thế nên rất tiện. Chúng ta có thể – “

         “Chúng ta đang nói chuyện hay chúng ta đang làm việc đây?” cô Duncan dừng lại bên bàn họ, hỏi rất mềm mỏng.

          “Giờ thì cô còn trông đợi gì ở những bậc cha mẹ như chúng em nữa ạ?” Christian hỏi lại.

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

4 thoughts on “Không thể chối từ (13)

  1. chao Song Cham, dang tu hoi ban ban ron the day ma van co the post bai.duoc, hay that!
    Minh doc chuyen trong mot hotel cach nha 1/2 ngay bay, cam thay nhu o nha khi vao blog🙂

      • Di cong tac SC oi, nhung dung la thich cam giac mot minh phieu luu. Chi co buoi toi la nho nha nhieu lam!

        Song Cham hay phai di xa, tai sao lai ghen ti nhi? Khong phai ban thich nhat la o nha voi cac con sao?

      • Thích ở bên cạnh các con nhất, nhưng không phải là ở nhà Hương ạ, vì lúc nào ở nhà cũng có một đống công việc đợi chờ, những cú điện thoại bất kể giờ giấc… Lý tưởng nhất là dẫn đám trẻ con đi đâu đó ra khỏi cuộc sống thường nhật, còn không được thế thì vài ngày lượn khỏi gia đình là thời gian duy nhất mình có thể chăm sóc bản thân và có những suy nghĩ mới mẻ😦
        Cầu toàn chưa bao giờ là điều tốt, nhưng trời sinh mình ra đã có tính cầu toàn, nên lúc nào cũng cảm thấy có áp lực (mà chủ yếu mình tự gây cho mình). Bệnh này nặng lắm, bạn hiền có thuốc nào hiệu nghiệm thì mách cho mình với nhé🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s