Không thể chối từ (12)

Tác giả: Wendy Loggia

           “Ngoài này không đẹp sao em?” Christian hít căng ngực không khí mùa thu khô lạnh. Anh và Kerry đã đạp xe gần ba tiếng đồng hồ mà anh vẫn thấy chưa đủ. Anh khom lưng xuống khi hai người thả dốc từ một quả đồi nhỏ, gió lùa qua tóc anh, mặt trời trên đầu đang sưởi khô nốt những vết ẩm nhẹ còn lại trên quần áo anh.

            Họ cùng rẽ sang bên trái, đạp xuống một đường phố dài uốn cong được những tay đạp xe đạp hay người đi bộ ưa thích vì mấy lý do: ít xe cộ, mặt đường nhẵn và những toà nhà tráng lệ đứng ngay ngắn bên đường.

            “Đã lâu lắm rồi em không tới đằng này,” Kerry nói. “Em quên mất là nó đẹp đến nhường này.”

            “Đây là nhất đấy,” anh đồng tình, bánh xe nghiến qua một cái nón thông. Mùa hè cuối cùng khi anh ở đây, anh và Kerry đã đi đạp xe gần như hàng ngày. Họ đạp xe qua từng khu phụ cận, theo những đường bọc quanh khu công viên gần nhà Kerry – hầu như bất cứ đâu mà xe của họ có thể đạp tới.

            “Đua đến cầu nhé!” Christian đột ngột tuyên bố. Anh phóng vọt lên.

            “Xấu chơi!” Kerry hét lên, chân cô nhấn bàn đạp như điên.

            Christian lao tới trước, những ngôi nhà chỉ còn nhạt nhòa trong tầm nhìn của anh. Đối với người ở nơi khác tới, con đường có vẻ như là đường cụt. Nhưng nếu như ta đến tận cuối đường thì ta sẽ thấy một con đường bụi bặm hẹp tép kéo dài thêm mấy chục mét nữa dẫn đến một cây cầu gỗ nhỏ. Nhịp cầu ngắn chỉ vừa đủ cho ba chiếc xe đạp nối đuôi nhau là hết từ đầu này sang đều kia và vị trí của nó đảm bảo sự riêng tư cho bất cứ ai có thể tìm ra nó.

            Không ngoái lại phía sau, Christian phi thẳng xuống con đường nhỏ, rẽ lên cầu và đột ngột dừng ngay tại đó. Bụi cuốn lên thành đám sau lưng anh.

             Kerry chỉ sau anh mấy sải. “Đồ ăn gian!” cô nói, thở hổn hển khi bước xuống đứng cạnh anh. Một đám tóc vàng bám chặt lấy gương mặt đẫm mồ hôi của cô. “Em đã thắng anh nếu anh báo trước đàng hoàng!”

            Christian nhảy xuống xe và đi sang đầu cầu bên kia, Kerry theo sát anh. Bất thần anh quay lại phía cô. “Em có cần báo trước đàng hoàng cho cái này không?” anh hỏi rồi hôn nhẹ lên môi cô. Chiếc cầu đã từng là “chốn hẹn hò” của họ vào mùa hè năm trước nữa – một nơi để dừng chân nghỉ uống nước và… cho những nụ hôn trộm.

            Đôi môi Kerry ấm và có vị hơi mặn. Mấy giây sau Christian buông ra.

            “Không, không cần báo trước đâu,” Kerry nói nhỏ nhẹ, nhảy nhảy trên ván cầu. “Anh cứ tự nhiên làm thế lúc nào cũng được.”

            Christian cười vang, nhưng trong lòng rối bời. Hôn nhau cũng giống như qua máy kiểm tra nói dối vậy. Sau khi ta hôn một người, ta không thể nào lại cứ nghĩ có lẽ mình yêu cô ấy, có lẽ không, mình cũng không biết nữa. Một nụ hôn không có chỗ cho sự ngờ vực. Anh đã thật ngu muội khi cho rằng Kerry là lý do tâm trạng anh phấn chấn đến thế. Không phải vì cô ấy không là người bạn tốt – cô ấy luôn là bạn tốt. Nhưng chính bản thân hành động đạp xe đã khiến anh cảm thấy tuyệt vời ngày hôm nay – thời tiết vô cùng đẹp, hoa lá lộng lẫy, thả đồi với hai tay giang rộng trong không khí và cảm giác mình tự do nhất trên đời.

            Và còn một điều khác nữa. Điều gì đó rất đơn giản.

            Sôcôla nóng. Ấm sực, đậm vị cacao với thoảng chút vị quế và kem béo vừa phải, kèm với một nụ cười khiến tim anh muốn rớt ra ngoài.

            “Chỉ thêm một lớp nữa thôi,” Leigh tự nói với mình. Cô chấm cây cọ vào lọ sơn móng tay L’Oréal mà cô mới mua rồi sơn lên ngón chân phải một cách lành nghề. Cô thích sơn móng vào tối Chủ nhật và giữ cho suốt cả tuần tiếp theo.

            “Oa, oa….!”

            Leigh thở dài vặn chặt nắp lọ lại. Charlie cứ hết khóc lại ngưng mấy tiếng rồi. Cô đã dành gần hết đêm qua để chăm lo cho nó, và rốt cục khi nó nín khóc thì cô không sao ngủ lại được nữa.

            Charlie nằm ngửa trên giường của cô, xung quanh quây gối và mấy con thú bông. Cô bế nó dậy, cẩn thận xem mình đã ôm nó đúng cách chưa. Khi nó không nín khóc, cô lóng ngóng đút cái chìa khóa vào lưng nó.

            “Đây rồi, đây rồi,” cô nói, sử dụng kỹ thuật mà đêm qua cuối cùng cô đã thuần thục, đung đưa Charlie nhè nhẹ.

            “Leigh, thằng bé kìa!” Mẹ cô gọi vọng lên từ tầng hầm đúng lúc tiếng khóc nín bặt.

            “Con biết rồi ạ!” Leigh kêu đáp lại, giữ chặt chiếc chìa khóa chăm sóc. Cô bắt đầu đi tới đi lui trong phòng. Rồi cô liếc xuống ngón chân. Những sợi lông thảm màu xanh nhạt bám đầy trên móng chân còn ướt nước sơn của cô.

            Chiếc chìa khóa tuột ra.

            “Oa, oa….!”

            “Con có cần giúp đỡ không?” cha cô kêu lên.

            “Không ạ!” cô đút lại chìa khóa vào rồi ngồi phệt xuống giường. Xong cô lại đứng lên. Cô hít một hơi thật sâu. Đừng có làm nhặng lên nữa nào.

            Leigh vắt óc suy nghĩ, cố nhớ xem cô Duncan đã dặn họ điều gì. Việc con búp bê cứ mười phút lại đòi bế một lần có bình thường không nhỉ? Cô kiểm tra lại chiếc đồng hồ báo thức của mình. Chà, mới im lặng được có ba phút chứ mấy. Thế mà cảm giác cứ như cả hai mươi phút rồi. Leigh biết cô phải chờ con búp bê khóc lại thì mới được rút chìa khóa ra, nhưng nó đã im lặng được một chốc rồi. Có lẽ cô thử rút chìa khóa ra và –

            “Oa, oa….!”

            Leigh đút cái chìa khóa vào lại, dỗ yên con búp bê. Chắc chắn đêm qua nó khóc nhiều nhưng mỗi lần nó nín và khóc lại chỉ mất vài giây sau khi đút chìa khóa vào thôi.

            Phải đến mười lăm phút qua rồi mà Charlie vẫn còn yên lặng, Leigh bắt đầu thấy sợ. Nếu như hộp điện tử lại ghi nhận là đứa bé bị bỏ quên thì sao? Nhỡ cô phải chịu trách nhiệm về việc cô và Christian bị đánh trượt nội dung này của khóa học thì sao?

            Reeeeng!

            Charlie à? Hay điện thoại nhỉ?

            Điện thoại rồi.

            “A lô?” Leigh kêu lên,  lúc này thì thực sự kiệt quệ.

            “Leigh hả?”

            “Dạ?”

            “Christian đây mà.”

            “Ôi cám ơn trời!” Trước khi Christian nói được lời nào, Leigh vội vã giải thích tình thế. “Em có làm gì sai không anh?” cô hỏi. “Nó cứ khóc rồi nín cả đêm qua, nhưng em chưa bao giờ phải giữ cái chìa khóa lâu như thế này cả.”

            “Nó có nằm đúng tư thế không?”

            Leigh kiểm tra lại. “Đúng ạ.”

            “Em có làm rơi nó hay gì không?”

            “Không!”

            “Thế thì em cứ bình tĩnh. Thỉnh thoảng cũng phải mất đến ba mươi phút đấy.”

            Leigh kẹp ống nghe dưới cằm. “Em đã làm tất cả những gì chúng ta đã nói với nhau mà –“

            “Oa, oa….!”

            “Nó khóc đấy!” cô tố cáo. Cô rút cái chìa khóa ra, rồi lấy tay che miệng. “Em hi vọng là em không đánh thức nó dậy.”

            Christian cười to. “Em làm giỏi lắm.”

            “Anh đúng là người cứu mạng em.” Đột nhiên Leigh nhận ra rằng cô không biết tại sao Christian lại gọi điện. “Em xin lỗi đã để xảy ra như vậy…”

            Mấy giây trôi qua. Leigh bắt đầu bồn chồn. Tại sao anh ấy lại gọi cho cô nhỉ

            “Ừ, Leigh này,”

            “Dạ?”

            “Anh muốn bảo em về chương trình mà anh đang xem trên TV.”

            Cô bớt căng thẳng. “Gì thế ạ?”

            “Một phim tài liệu trên kênh A&E về gia đình hoàng gia Anh. Anh nghĩ em sẽ thích phim này.”

            “Em bật ngay đây. Khi nào em đặt được Charlie xuống đã.”

            Có một thoáng ngập ngừng. “Ừm, anh nghĩ ngày mai anh sẽ gặp em.”

            “Được ạ.” Leigh thấy mình cứ muốn nói chuyện mãi, nhưng cô chẳng có gì để nói cả.

            Cô nghe tiếng Christian hắng giọng ở đầu dây bên kia. “Leigh này,”

            “Dạ?”

            “Em, à, em có thể tin được cảnh tập trung toàn trường hôm nọ không? Anh nghĩ  đầu cô Bauer suýt bốc khói, cô ấy giận kinh khủng.”

            Leigh cười khúc khích, cẩn thận đặt Charlie trở lại xuống giường. “Em biết. Nhưng anh phải thừa nhận là cô ấy có lý đi. Khi Dave Raynolds đứng lên và nói rằng bộ môn Nghệ thuật của trường Fillmore toàn là các thầy cô hết xí quách rồi –”

            “Này, nó có quyền có ý kiến của nó chứ –”

            “Nhưng nó lại nhằm thẳng ngay vào cô Bauer!” Leigh phản đối khi Christian cứ nói vớ vẩn về buổi tập trung.

            “Thôi đừng nói về chuyện ấy nữa,” Leigh bảo khi anh đã nói xong. “Kể cho em nghe về bối cảnh âm nhạc ở nước Anh đi.”

            “Chủ đề yêu thích của anh đây rồi.” Christian hít mạnh một hơi. “Trước hết bắt đầu với một album tên là Ổ quay…”

            Leigh kinh ngạc bởi gu âm nhạc của hai người gần nhau đến vậy. Từ nhạc rock đến nhạc techno rồi đến nhạc nhẹ Anh, họ đều hợp nhau. “Anh có phải đi đâu không?” khoảng mười phút sau Leigh hỏi, hơi lo rằng cô giữ anh trên điện thoại quá lâu.

            “Không, trừ khi em phải đi đâu. Khi anh tóm được một thính giả rồi thì anh giam họ lâu hết mức có thể.”

            “Em sẽ nhớ điều đó.” Leigh cười. “Thế anh có đi xem buổi biểu diễn ở bãi  nào ở London không?” cô hỏi.

            “Có vài lần. Âm nhạc thì hay lắm nhưng anh không thích cái cảnh hút hít, với cả cũng khá là cuồng nhiệt đấy.”

            “Em cũng đoán thế.”

            “Thế em đã đi lần nào chưa?” Christian hỏi.

            “Mới trong mơ thôi!”

            “Ừm, nếu mà có một dịp như vậy ở Buffalo này, bọn mình đi nhé, được không?”

            “Ừ, chắc chắn rồi.” Sự e thẹn bao trùm lấy cô. Anh ấy có nói thật không nhỉ?

            “Này,” Christian trở nên sôi nổi, “em có nghe nói ai sẽ đến đây cuối tuần tới không?”

            “Ai cơ?”

            “Ban nhạc Oasis.”

            “Em biết,” Leigh nói. “Bộ dạng của họ cần phải điều chỉnh một chút, nhưng nhạc rock họ chơi hay khỏi nói. Ước gì chúng mình được đi xem.”

            “Ừ. Họ bán hết vé rồi. Ở Anh họ cũng hết vé rất nhanh.”

            Leigh cười nhỏ. “Mỗi lần anh nhắc đến nước Anh, em lại thấy thèm một tách trà nóng.”

            “Bảo cho mà biết nhé, anh pha trà ngon tuyệt đấy.”

            “Anh á?”

            “Chứ sao, đảm bảo uống xong tỉnh cả người.”

            “Thế thì sau khi xong vụ Charlie này em phải thử mới được.”

            “Em làm tốt lắm,” Christian an ủi cô. “Ôi, này, đã mười giờ rồi cơ à?”

            Leigh liếc chiếc đồng hồ. “Vâng.”

            “Anh đoán là em lỡ mất bộ phim tài liệu rồi,” Christian nói.

            Leigh vui vẻ nhún vai. “Không sao đâu. Em thu được bao nhiêu thông tin còn hay hơn ấy chứ.”

            “Hân hạnh được phục vụ quý khách. Gặp em ngày mai nhé.”

            “Vâng ạ.”

            “Tạm biệt,” Christian nói.

            “Tạm biệt.”

            “Chúc ngủ ngon.”

            Leigh cười phá lên. “Chúc ngủ ngon.” Cô gác máy.

            Christian thật dễ nói chuyện, dễ cởi mở. Phải có chàng trai nào khác ở ngoài kia có thể khiến cô cảm thấy như vậy chứ.

            Có không nhỉ?

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

Advertisements

2 thoughts on “Không thể chối từ (12)

  1. Hom nay sao co nguoi “tot bung” cho doc nhieu the? hay chi vi cai chuong nay no dai hon binh thuong?

    Chuc cuoi tuan vui nhe ban hien

    • Đúng là tại cái chương này nó dài hơn bình thường thôi, không phải tự nhiên mình bỏ được cái tính nguyên tắc máy móc đâu 🙂

      Qua độ dài và kết cấu các chương của cuốn truyện này, cũng thấy tác giả này không được cao tay lắm, nhỉ bạn hiền nhỉ.

      Chúc một cuối tuần thư thái!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s