Không thể chối từ (11)

Tác giả: Wendy Loggia

Chương 6

            “Đưa giúp mẹ cái kéo được không con?”

            Leigh vươn lên đưa kéo cho mẹ. Bà đang đứng chênh vênh trên đầu cái thang gỗ dừng trong phòng tắm nhà Feralano. “Trông bắt đầu được rồi đấy.” Hôm nay là một ngày thứ Bảy mưa dầm, lười biếng và Leigh đã tình nguyện giúp mẹ việc nhà trong khi cha cô miệt mài cả buổi chiều ngồi nghiên cứu trong phòng làm việc.

            “Cám ơn con.” Mẹ Leigh mỉm cười đầy tự hào. “Lớp học thiết kế cho mẹ thêm động lực thúc đẩy cần thiết để mẹ làm những việc trang trí cuối tuần.” Bà cẩn thận tỉa một cành tùng lam nhỏ xíu đang ra hoa của hàng rào thò vào trong nhà, rồi ngắm bức tường giản dị bằng con mắt xét nét. “Bây giờ mẹ chỉ cần treo cái tủ kệ liễu gai lên và lợp mái phần sàn này là chúng ta xong việc.”

            Leigh mỉm cười. Biết tính mẹ rồi, hai mẹ con sẽ trang trí đi trang trí lại chỗ này trong suốt năm năm sắp tới cho mà xem. Khi họ mới mua nhà, bà Ferelano đã tuyên bố là căn nhà ở tình trạng “sẵn sàng để dọn vào ở”. Thế rồi bà mau mắn tiến hành ốp lại mặt tủ bếp, lột hết thảm trong phòng khách ra, lát lại sàng nhà bằng gỗ cứng rồi sơn lại tường của cả ba phòng ngủ. Phòng tắm lớn là dự án tiếp theo của bà.

            “Giúp mẹ đo khoảng cách chỗ này nào con,” bà Ferelano yêu cầu.

            Leigh ngoan ngoãn nhặt cái bút chì vứt dưới đáy bồn tắm lên rồi giúp mẹ đo chỗ mà họ phải xử lý.

            “Thế mọi cái ở trường thế nào hả con gái cưng? Thầy cô năm nay được không con?”

            “Cũng được mẹ ạ.” Leigh đánh dấu x nhỏ bằng bút chì chỗ đầu móng tay cô bấm vào.

            Bà Ferelano nhìn Leigh đánh dấu thêm một chữ x nữa rồi lùi lại để đánh giá việc họ vừa làm, bút chì ngậm trong mồm. “Tuần này con không gặp Kerry mấy nhỉ,” bà nói qua hàng răng đang ngậm chặt.

            Leigh nhún vai. “À, mẹ biết rồi đấy. Anh Christian về rồi, và nó đang cố bắt nhịp lại với anh ấy.” Những hạt mưa tí ta tí tách trên ô cửa lấy sáng trần nhà tắm cứ mỗi lúc một mau hơn. Bây giờ thì cơn mưa đổ xuống như trút nước.

            Bà Feralano cạo một móng tay nhỏ xíu lên một trong hai chữ x. “Chúng phải bắt đầu lại từ ngay chỗ chúng chia tay, hả? Có vẻ khó mà làm được như vậy.”

            “Tại sao mẹ lại nói thế?” Leigh hỏi.

            Bà Feralano lại cạo bằng móng tay khác. “Chúng còn rất trẻ khi hẹn hò với nhau lần đầu, đúng không? Một năm xa nhau là thời gian tương đối đáng kể đấy.”

            “Nhưng Kerry đã mong mỏi ngày anh ấy trở về. Nó nhớ anh ấy lắm mẹ ạ.”

            “Mẹ có nói là nó không nhớ cậu ta đâu. Nhưng có thể nó không còn cảm thấy như cũ nữa. Và cậu ấy rất có thể cũng đã thay đổi.” Mẹ cô nhặt cái kệ bằng liễu gai lên. “Chương trình chăm sóc em bé của con sao rồi – Không phải con bảo là con và Christian là bạn cùng làm à?”

            Leigh quay về hướng cửa. “Đến giờ thì chưa sao mẹ ạ. Christian phải giữ con búp bê thứ Năm và thứ Sáu, còn hôm nay anh ấy lẽ ra phải ghé đây và đưa nó cho con. Bọn con mỗi đứa giữ bé hai đêm.”

            Bà Feralano gật đầu đồng tình. “Nghe có vẻ là một lớp học tuyệt vời đấy. Những người trẻ tuổi cần phải nhận thức rằng có một đứa con hoàn toàn không thích hợp với kiểu sống của thiếu niên.”

            Leigh không nghĩ là cô cần phải mang một con búp bê đi vòng vòng suốt cả kỳ nghỉ cuối tuần chỉ để hiểu được cái điều quá hiển nhiên đó, nhưng cô nghĩ mẹ mình nói đúng. Cô giúp mẹ gập cái thang lại. “Mẹ thích uống sôcôla nóng không mẹ?” Leigh hỏi.

            “Chắc chắn rồi, cưng. Để mẹ dọn sạch chỗ này cho.”

            Leigh đi vào bếp và lấy một cái xoong ra. Cô thích làm sôcôla nóng theo kiểu cũ, bằng bột cacao và sữa, đảm bảo vớt hết lớp váng nổi lên khi sữa bắt đầu sôi. Đúng lúc cô đang đong bột cacao thì chuông cửa reo vang, tiếng động bất ngờ làm cô đánh rơi cả hộp đựng cacao xuống bệ bếp. “Con mở cho!” Leigh la lên. Cô dựng hộp ca cao lên, chùi hai tay vào cái quần ướt nhẹp của mình rồi hối hả đi ra cửa.

            Christian đứng trên bậc cửa dưới mái vòm của hiên nhà, cố thu mình tránh cơn mưa như trút. Anh bế Charlie trên tay và xách một cái nôi xách em bé. “Giao hàng đặc biệt đây!”

            “Chào anh!” Leigh ra dấu bảo anh chạy nhanh vào tránh mưa. “Anh ướt sũng hết rồi!”

            Christian giơ ra một mớ lùng nhùng nào nilon, nào nhôm, nào sắt. “Đây là phần còn lại của cái dù ba đôla của anh đây.” Anh toét miệng cười. “Nhưng anh giữ được cho Charlie bé bỏng an toàn, khô ráo dưới áo anh đây rồi.” Anh cởi chiếc áo sơmi màu xanh nước biển ướt sũng ra khỏi người.

            “Để em lấy cho anh cái khăn tắm hay cái gì đó nhé,” Leigh nói, vứt cái ô lên cái bục để cạnh cửa ra vào. “Cơn mưa ghê quá anh nhỉ?”

            “Nó tạnh ngay bây giờ ấy mà. Rồi sẽ nắng cả ngày cho mà xem.”

            Leigh làm điệu bộ chỉ vào bếp. “Anh đợi ở trong kia. Em quay lại ngay.”

            Cô vội vã vào phòng khách, mở tủ đựng khăn ra lấy một chiếc khăn tắm xốp rồi trở ra bếp. Christian đã ngồi yên vị trên một chiếc ghế cao của quầy ba bên bàn làm bếp. Chiếc áo ướt của anh treo trên một chiếc ghế đẩu khác, trên người anh chỉ còn mỗi chiếc quần jean và chiếc áo lót bằng vải bông màu trắng.

            Một chiếc áo lót vải bông màu trắng ẩm ướt.

            Một chiếc áo lót vải bông màu trắng ẩm ướt hơi dính sát vào người.

            “Đây này,” cô nói, trao chiếc khăn cho anh bằng thái độ mà cô hy vọng là có vẻ bình thường.

            “Cám ơn em.”

            Leigh không tránh khỏi ngắm Christian khi anh lau khô mặt và tóc. Nước mưa đã làm cho mái tóc lượn sóng của anh trở nên quăn tít, còn hai gò má thì nhuốm một màu hồng dịu phớt tựa cánh hoa hồng. Anh đã treo chiếc áo gió màu vàng lên cây treo áo khoác, còn đôi ủng thì đã ráo nước trên tấm chùi chân nhà bếp. Charlie được quấn trong tấm chăn và đặt trong nôi xách em bé.

            “Em vừa định nấu sôcôla nóng cho em và mẹ em. Anh có uống không?” Leigh hỏi, đột nhiên thấy ngượng vì tiếp Christian trong bếp nhà mình.

            “Thế thì hay quá rồi.”

            Vừa lúc đó mẹ Leigh bước vào phòng. “Mẹ, đây là anh Christian. Christian, đây là mẹ em.” Leigh nói.

            “Chào bác ạ. Hân hạnh được gặp bác. Cháu xin lỗi vì vũng nước này.”

            “Không sao đâu cháu.” Bà ra dấu chỉ đống kéo, băng keo, cuộn giấy dán tường, hồ và búa trong tay mình. “Đáng ra bác phải bắt tay cháu, nhưng tay bác đang bận cả rồi.”

            Christian cười toe toét. “Lần sau vậy ạ.”

            “Cháu ngoại của bà đây phải không?” Bà Feralano hỏi, chăm chú ngắm con búp bê. “Ta có buổi đoàn tụ gia đình đây.”

            “Mẹ này!” Leigh ghét nhất lúc mẹ cô giả bộ ngây ngô.

            Nhưng Christian cười phá lên. Anh giơ tay lên, để lộ ra cái băng cổ tay. “Con rõ ràng là muốn nhờ bà trông cháu rồi. Nhưng cô Duncan lại có ý khác.”

            Bà Feralano thở dài đầy kịch tính. “Thôi, thế thì để lần khác vậy.” Bà dợm bước ra khỏi phòng. “Sao con không mời Christian một tách sôcôla nóng đi con?” bà nói với lại. “Mẹ phải cất mấy thứ này, xong rồi mẹ còn phải gọi mấy cuộc điện thoại nữa.”

            “Mẹ em có vẻ tâm lý nhỉ,” Christian nói, lấy khăn tắm vò đầu lau lại lần cuối. Một đám tóc sẫm màu dựng đứng lên.

            Cố cưỡng lại thôi thúc đưa tay lên sửa lại món tóc đó, Leigh vội quay qua đổ sữa vào nồi. “Mẹ em cũng được.” Cô lấy từ tủ chén bát ra hai cái tách. “Bé Charie thế nào anh?”

            Christian duỗi hai cánh tay ra sau. “Không tệ lắm. Nhưng tối qua nó bắt đầu khóc vào khoảng ba giờ sáng, và anh phải đút chìa khóa vào rồi giữ yên thế đến gần ba mươi phút ấy,” anh bảo cô. “Anh suýt ngủ gục luôn. Và rồi, đúng lúc anh nghĩ là anh được thoải mái một tý thì nó lại bắt đầu khóc, lúc khoảng sáu giờ sáng nay.”

            Leigh khuấy qua chỗ sữa rồi ngồi xuống bên cạnh anh. “Chắc anh phải mệt lắm.”

            “Hơi tí thôi.” Anh hít sâu một hơi. “Mùi ngon nhỉ.”

            “Cám ơn anh.”

            Cô nhận ra Christian đang nhìn chằm chằm vào cổ cô, và tay cô lại vô thức đưa lên cổ họng.

            Christian ngượng ngùng. “Xin lỗi. Anh chỉ đang nhìn cái nhẫn mà em đeo trên cổ. Anh để ý nó từ cái đêm hôm Kerry đãi tiệc ở nhà… khi chúng ta khiêu vũ ấy.”

            “Em luôn đeo nó.” Leigh nói, trượt qua trượt lại cái nhẫn trên ngón tay.

            “Một người bạn trai cũ tặng em à?”

            “Không!” Leigh cười khúc khích. “Bà em tặng em. Đó là một cái thìa trong bộ sưu tập thìa uống trà của bà và bà đã biến nó thành cái nhẫn để tặng em.”

            “Dễ thương thật.”

            “Cám ơn anh.”

            “Anh có một cái đồng hồ quả quýt cũ do ông anh tặng. Ông đã chiến đấu  trong cuộc chiến ở Hàn Quốc và một người bạn ông quen khi đóng quân ở đó đã tặng nó cho ông. Anh giữ nó trong một cái hộp ngay dưới áo của mình.”

            “Ông của anh còn sống không?” Leigh hỏi, nỗi đau vì bà mất vẫn còn tươi rói trong cô.

            “Còn – ông và bà ngoại Doris sống gần một sân gôn ở Tampa. Nhưng anh không được gặp ông bà thường xuyên lắm.” Christian bắt đầu kể cho cô nghe về lần cuối anh tới thăm ông bà: em gái anh đã rủ ông bà chơi vòng đua kinh hoàng ở vườn bách thú. Sau đó họ choáng váng lảo đảo mãi nhưng vẫn tự hào diện chiếc áo thun in chữ Tôi Sống Sót Sau Khi Chạm Trán Tử Thần.

            Leigh không nhịn được cười với cảnh cô tưởng tượng ra. Và lần đầu tiên trong đời mình, Leigh cảm thấy thoải mái – thực sự thoải mái – khi nói chuyện với một chàng trai. Đúng lúc cô định hỏi anh xem anh có muốn thêm một tách cacao nữa không thì Christian nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên bếp.

            “Thôi chết! Anh bị muộn rồi.”

            “Muộn gì cơ?”

            Christian nhặt đôi giày lên và bắt đầu buộc dây. “Anh bảo Kerry là anh sẽ đến nhà Kerry trước hai giờ chiều; Jason sẽ thả To mồm ở đấy lúc sáu giờ. Bọn anh định thuê một bộ phim về xem nhưng bây giờ trời bên ngoài sáng sủa rồi thì anh thích đi đạp xe đạp hơn.”

            “Ồ. Nghe vui đấy nhỉ. Đạp xe vui lắm.” Leigh hớp nốt chỗ sôcôla nóng còn lại trong tách của cô.

            “Anh mê món đó lắm,” Christian bảo cô. “Tháng Chín là thời gian lý tưởng để đạp xe – không nóng quá, không lạnh quá. Mà lá cây thì rực rỡ.”

            Leigh để mấy cái tách vào trong bồn rửa rồi dẹp chai bột quế và gói thục quỳ. Tay cô đang run mà chẳng hiểu vì sao. Có chuyện gì với cô thế nhỉ? Đây chỉ là Christian thôi mà.

            “Cám ơn anh đã mang Charlie qua đây,” cô nói.

            “Chúng mình hẳn là một đội ăn ý. Nó chẳng có lấy một tiếng khóc trong suốt thời gian anh ở đây,” Christian nhận xét, xoa nhẹ lên đầu con búp bê. Anh nhún vai mặc áo gió vào khi họ đi qua hành lang để ra cửa chính. “Cám ơn em một lần nữa về món sôcôla nóng nhé. Em cứ gọi anh nếu em cần gì hoặc nếu con búp bê đó gây chuyện với em, được không?”

            “Được ạ.” Leigh tặng Christian một nụ cười bẽn lẽn. “Em rất vui vì anh ghé chơi.”

            Christian hơi ngả người tới trước, tay phải của anh chìa ra. Anh ấy định ôm mình sao? Đột nhiên Leigh nghĩ, lưng cô cứng ngắc. Nhưng rồi anh lại rụt lại và chạm nhẹ vào cẳng tay cô. “Chào nhé.”

            “Chào anh.”

            Mắt Leigh dõi theo Christian khi anh đi bộ ra xe, đạp tung tóe mấy vũng nước mưa mới đọng trên lối xe ra vào. Anh nhảy vào trong xe rồi đánh xe ra phố, rẽ sang tay trái quen thuộc hướng tới nhà Kerry.

            Khi Leigh nhìn lên trời cô thấy một cái cầu vồng đã bắc ngang – màu đỏ, màu xanh, màu vàng – cứ như mọc thẳng lên từ khu rừng nhỏ cách đó một dãy phố.

            Có một hũ vàng ở đâu đó đang chờ được khám phá.

            Và ở đâu đó có một anh chàng dành cho mình.

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

6 thoughts on “Không thể chối từ (11)

  1. Sống Chậm có nhận thấy các cô bé trung học này (tâm lý) khác với các cô bé trung học VN (ngày chúng mình ở lứa tuổi ấy)?
    Ví dụ như là cô bé Sống Chậm17 tuổi so sánh với cô bé Leigh trong truyện?

    • Khác quá chứ còn gì nữa. Mình thì không thể đem mình 17 tuổi ra so được, bởi vì mình lúc nào cũng ngu ngơ hơn bạn cùng lứa của mình rất nhiều trong cái khoản này. Ông xã mình từ ngày biết mình đã đặt tên cho mình là “tồ”. Thiên hạ không mấy ai hiểu tại sao 1 con bé ranh mãnh như mình lại chết tên như vậy. Nhưng mà cái gì cũng phải có lý do của nó chứ, đúng không bạn hiền?🙂

      • Đúng vậy! Chắc là phải thế nào mới được gọi là “tồ” chứ nhỉ?
        Có một điều chắc chắn là cô bé Sống Chậm hẳn không biết quan tâm đến khía cạnh gợi cảm của chàng như thế này:

        ” Chiếc áo ướt của anh treo trên một chiếc ghế đẩu khác, trên người anh chỉ còn mỗi chiếc quần jean và chiếc áo lót bằng vải bông màu trắng.
        Một chiếc áo lót vải bông màu trắng ẩm ướt.
        Một chiếc áo lót vải bông màu trắng ẩm ướt hơi dính sát vào người.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s