Không thể chối từ (6)

Tác giả: Wendy Loggia

            “Được rồi, các em. Ổn định đi nào. Ta bắt đầu nhé.” Một người phụ nữ tóc vàng cao dong dỏng mặc một chiếc váy xanh ngắn gõ ngón tay xuống mặt bàn giáo viên.

            “Cuối cùng thì, “Kerry thì thầm bên cạnh Leigh. “cũng có một lớp mà tất cả bọn mình học với nhau.”  Cô ngả người ra bàn của Christian phía sau cô, mỉm cười với anh và Jason Minot.

            Anh chàng Jason cao to, bặm trợn là một học sinh lớp mười hai và là một trong những bạn thân nhất của Christian. Leigh đã làm quen với anh ta qua Kerry từ năm ngoái. Kerry đã hy vọng hai người bọn họ phải lòng nhau, nhưng Leigh chỉ giữ mức bạn bè với anh chàng này. Cô có thể luôn trông đợi ở Jason một câu chuyện cười hóm hỉnh còn anh thì luôn có thể nhờ cô giúp làm bài tập tiếng Anh.

            Ngoài lớp tiếng Pháp sáng nay Leigh và Kerry còn lớp Giáo dục Thể chất hai buổi một tuần, vào thứ Ba và thứ Năm. Họ cũng học chung với nhau giờ Thể dục vào thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu hàng tuần. Tuy nhiên, thật không may cho họ, tiết Thể dục từ 9:25 đến 10:05 làm họ không có cơ hội nào trông xinh xắn trong những giờ học còn lại.

            “Anh học bơi trong tiết một.” Christian chỉ vào tóc mình. “Trông anh giống thằng điên, đúng không?”

            “Anh trông đáng yêu và anh biết thế mà,” Kerry trêu.

            Leigh liếc anh qua khóe mắt và thấy mái tóc sẫm lượn sóng bóng ướt, hàng lông mi dày cong veo, lúm đồng tiền sâu hoáy và trời ạ, răng anh trắng lóa.

            “Tớ không thể tin nổi chương trình học năm nay của tớ,” Jason nói sau lưng Leigh, đôi chân dài của anh ta đã tìm được chỗ ổn thỏa dưới gầm bàn.

            “Tớ cũng thế. Tớ nghĩ là tớ đã bị hư hỏng với cách người ta dạy ở Lellington,” Christian nói.

            Leigh băn khoăn không biết Christian đã học những môn gì trong trường ở Anh quốc. Cô không nói chuyện nhiều với anh về chuyến đi của anh, nhưng Leigh hình dung các lớp học của anh chắc hẳn phải tuyệt vời lắm. Cô biết là anh đã học một khóa Cảm thụ Nghệ thuật và một khóa Lịch sử Nước Anh, cả hai khóa học này nghe đều thú vị hơn nhiều so với lớp Nghiên cứu Hoa Kỳ I và Toán III mà cô đã đăng ký học.

            Ke..ét. Leigh nhăn mặt khi những móng tay dài sơn đỏ của cô giáo cào trên bảng để tập trung sự chú ý của đám học trò đang tán chuyện râm ran. Dăm bảy người lầm bầm phản đối. Vài cô học trò hét lên. Và tất cả mọi người ngừng nói chuyện.

            “Tốt. Lần nào cũng có tác dụng,” cô giáo nói, mỉm cười. “Cô là Cô Duncan. Đây là lớp Nhận thức và Sức khỏe Vị thành niên, thứ Ba, tiết năm. Mọi người vào đúng lớp chưa?”

            Hai mươi sáu cái đầu mệt mỏi ngẩng lên và gật xuống.

            “Được rồi. Cô sắp đưa cho các em một bảng in. Đề nghị ghi tên các em vào, ghi rõ các em là học sinh lớp mấy và điền số điện thoại nhà riêng cũng như các chủ đề mà các em quan tâm trong học kỳ này. Nếu có thể, cô sẽ cố gắng bao hàm càng nhiều ý kiến của các em càng tốt.”

            “Câu ‘Cách làm tình trong bãi đậu xe của trường mà không bị bắt’ có được không ạ?” một anh nhóc tóc nâu dài mặc áo thun Megadeth nói nhỏ.

            Cô Duncan không nao núng. “Câu ‘nếu em làm tình trong bãi đậu xe của nhà trường, em có thể kết thúc với một trong những cái này’ thì sao?” cô nói, giơ cao một con búp bê.

            “Một con búp bê ạ?” Kerry buột miệng.

            “Một em bé.” Cô Duncan cười mỉm. “Cô rất phấn khởi thông báo với các em rằng chương trình của chúng ta nhận được tài trợ trong mùa hè qua, và kết quả là tất cả các em sẽ được tham gia một chương trình đào tạo thực nghiệm tuyệt vời. Nó có tên gọi là Cưng Ơi Hãy Nghĩ Cho Kỹ.”

            “Đáng ra em nên nghĩ kỹ khi đăng ký lớp học này.” anh nhóc mặc áo thun Megadeth lại lầm bầm trong miệng.

            Vài người bắt đầu cười phì ra.

            Cô Duncan lại cười mỉm. “Cô biết là nó nghe buồn cười. Nhưng mang thai tuổi vị thành niên là một vấn đề nghiêm trọng.” Cô hạ giọng. “Đừng nói lại với những giáo viên khác trong trường nhé, nhưng cô nghĩ đây có lẽ là lớp học quan trọng nhất mà các em từng tham gia đấy.” Cô nhìn quanh phòng học để đảm bảo mọi người đều đang lắng nghe.

            “Các con số thống kê về mang thai vị thành niên đang gây kinh hoàng. Hàng ngàn cô bé tuổi teen mang thai mỗi năm, và hàng ngàn anh chàng tuổi teen trở thành bố. Nếu chúng ta nói lớp học này là một đại diện tiêu biểu cho dân số vị thành niên quốc gia…” Cô Duncan bắt đầu nói liến láu về một loạt các con số thống kê lạnh lùng. Rồi cô cho cả lớp xem một băng video về các bậc cha mẹ tuổi teen, mô tả những đặc trưng của bản thân những thiếu niên này và những đứa con của họ. Trước đây Leigh đã nghe rất nhiều về những thống kê này, nhưng quả thực xem tận mắt hoàn cảnh của những người này làm cho toàn bộ chủ đề trở nên thực tế hơn rất nhiều.

            “Nào, cô sẽ gửi về nhà toàn bộ những thông tin về chương trình này mà cô muốn các em đưa cho cha mẹ mình đọc và có cả giấy cho phép mà cô muốn cha mẹ các em ký vào,” Cô Duncan giải thích khi cô tua lại chiếc băng. “Các em sẽ được chia ra thành các nhóm hai người và được phát các em bé giả vờ để trông nom trong vòng bốn ngày, bắt đầu từ thứ Năm.”

            “Ý cô là chúng em phải mang lũ búp bê này về nhà với chúng em ấy ạ?” một gã ngồi phía bên phải Leigh càm ràm.

            “Cả đi học, cả ra sân đá bóng, và cả đi mua sắm, và đi bất cứ chỗ nào mà các em đi,” cô Duncan tuyên bố, tay phân phát các xấp giấy. “Bọn búp bê được lập trình để khóc vào những thời điểm ngẫu nhiên. Cũng giống như với một đứa trẻ sơ sinh thực sự, các em sẽ không biết có chuyện gì, và các em sẽ phải gạt cuộc sống riêng của mình tạm thời qua một bên, giống hệt như các ông bố bà mẹ thực thụ vậy.” Cô giáo ngồi lên bàn. “Dự án này được thiết kế để giúp các em có những lựa chọn có trách nhiệm và nhận thức được có một đứa con là như thế nào.”

            “Chị gái em có con năm ngoái,” Becky Salpone tự động nói. “Chị ấy mười bảy tuổi.”

            “Thế thì cô chắc em nhận ra rằng điều đó không dễ dàng gì,” cô Duncan nói.

            Becky gật đầu. “Chị ấy không còn cuộc sống riêng nữa.”

            Cô Duncan đặt hai tay lên bàn và ngả người ra sau. “Chà, tất cả các em còn cả cuộc đời trước mặt và cô hy vọng rằng chương trình này giúp các em thấy được rằng làm cha hay làm mẹ ở tuổi của các em là cái gì đó nhiều hơn rất nhiều so với việc có một thứ đáng yêu và đáng âu yếm để chơi.” Cô đưa bảng phân công của cô ra. “Cô đã lựa chọn ngẫu nhiên các em ghép thành cặp, nam đi với nữ.”

            Leigh nhìn lướt những gương mặt quanh cô, hy vọng một gương mặt mới hoặc sáng sủa để ghép với cô. Nhưng chả có ai cô thực sự thích cả. Chà, ít nhất nếu không có khả năng lãng mạn nào cả thì có thể mình và Jason sẽ được ghép với nhau.

            Cô Duncan đang đọc tên từng cặp. “… Kerry Cole và Jason Minot, Sophia Mead và Will Kryski, Leigh Ferelano và Christian Archer, Paula Greer và…”

            Mình được ghép cặp với Christian sao? Leigh quay lại và trao anh một thoáng cười e dè.

            Kerry thở dài nặng nề. “Tại sao cô lại không thể để bọn mình tự chọn đối tác nhỉ?”

            “Được rồi, cảm ơn nhiều nhé,” Jason nói rồi giả vờ khóc.

            Kerry thụi vào cánh tay anh. “Ôi, làm người lớn đi nào.”

            Christian tung cục tẩy từ tay này sang tay kia. “Làm gì có cơ hội để tất cả chúng ta thành đôi hả em?” Anh hạ giọng. “Mọi thứ còn có thể tệ hơn nữa cơ, Ker- em có thể phải cặp đôi với cái anh đầu nhuộm đằng kia ấy chứ.”

            Leigh cười khúc khích. “Tớ có ý kiến,” cô nói, cố gắng làm Kerry vui lên. “Có thể tớ sẽ đổi được cho cậu.”

            “… các em có đôi rồi nhé,” cô Duncan nói, đặt bản danh sách lên bàn giáo viên. Leigh giơ tay lên. “Và các em đừng có cả gan xin cô đổi đối tác nhé.”

            Leigh hạ tay xuống.

            “Làm sao cô biết được chúng em thực sự đang làm điều mà chúng em phải làm?” Abigail Sundquist, một cô gái cao, thân thiện học chung lớp Nghiên cứu Hoa Kỳ với Leigh lên tiếng hỏi.

            “Mỗi em bé giả vờ có một ngân hàng dữ liệu nhỏ xíu. Một con chip máy tính sẽ ghi lại khi đứa trẻ khóc và các em mất bao lâu để dỗ yên được nó. Và mỗi em sẽ đeo một băng nhựa ở cổ tay có chìa khóa để làm đứa bé ngừng khóc.” Cô Duncan cười toét miệng. “Không có cách thoát dễ dàng đâu, thưa các vị. Mọi thứ đều được giải thích trong gói thông tin này. Cô muốn các em đọc kỹ nó trước buổi học tới – nó rất ngắn mà.”

            Cô Duncan bảo cả lớp rằng họ sẽ dành buổi học tiếp theo để học thêm về kỹ năng làm cha mẹ và về chương trình này rồi sẽ nhận búp bê. Cô cũng nhắc mọi người rằng lũ búp bê rất đắt tiền. Nếu học sinh nào làm hỏng một con thì không chỉ học sinh đó bị đánh trượt môn học này mà còn phải trả tiền cho các sửa chữa cần thiết, nếu có.

            “Đây chắc chắn là một dự án vĩ đại!” Cô Duncan hô to át cả tiếng ồn điếc tai của đám học sinh đang thu dọn sách vở và nhảy bổ ra cửa ngay khi chuông báo hết giờ cất lên. “Các em sẽ thích cho mà xem!”

            “Mọi người nghĩ thế nào?” Jason hỏi khi bộ tứ cuốc bộ xuống sảnh.

            “Em nghĩ chắc sẽ vui đấy,” Leigh nói. Cô thích học những thứ mà cô thực sự có thể áp dụng vào cuộc sống. Và còn gì có thể thực tế hơn điều này cơ chứ?

            “Anh chỉ mong em sẽ là một bà mẹ giỏi giang thôi, cô đối tác ạ,” Christian tinh nghịch cảnh cáo cô.

            “Anh đùa đấy à? Trong ba năm vừa rồi em đã trông mọi đứa trẻ trong bán kính hai dãy phố kể từ nhà em. Nếu em không thể chăm sóc một con búp bê thì em đã gặp họa từ lâu rồi.”

            “Điều này khác xa với việc trông trẻ nhé,” Kerry nói. “Mang con búp bê đó tới bất cứ nơi đâu mình đi – đi tập nghi thức? đi mua sắm? Cô ấy có thực sự nghĩ rằng bọn mình sẽ đem nó đi xem phim hay gì đó không nhỉ?” Cô trợn ngược mắt. “Tớ không nghĩ thế đâu.”

            “Dù sao thì cũng chỉ có bốn ngày thôi ấy mà,” Jason phân tích. “Chả sao đâu. Hơn nữa, bọn con gái thích thấy con trai dịu dàng và tế nhị. Mọi người có nghĩ là thấy tớ bế một con búp bê đi quanh sẽ thu hút được thiện cảm của phái nữ không?”

            Kerry véo má anh chàng. “Chắc chắn là thế rồi, cộng sự ngọt ngào ạ. Đó chính là lý do em nghĩ  dứt khoát anh là người nên nhận trách nhiệm suốt cả dịp cuối tuần đấy. Em chắc chắn không muốn hủy hoại bất cứ tình yêu có thể có nào của anh đâu.”

            “Cái gì?” Jason đưa tay lên cổ họng giả bộ kinh hoàng. “Và bà mẹ chối bỏ đứa con của mình ư? Em chắc là đang đùa rồi.”

            Leigh dừng bước. “Em mới nhớ ra. Em có kế hoạch kiểm tra mắt vào sáng thứ Sáu mà em phải báo cho văn phòng biết.” Mẹ cô đã quên gọi đặt hẹn cho đến giữa tháng Tám, và đến lúc đó thì bác sĩ nói lịch đặt đã kín đặc cho đến hết hè rồi.

            “Được rồi. Nhớ gọi điện cho tớ nhé,” Kerry nói.

            “Hẹn gặp em ở giảng đường,” Christian bảo cô. Jason chào khi anh tách ra và hướng về phía cầu thang.

            “Tạm biệt.” Leigh thấy Christian quàng cánh tay vạm vỡ qua vai Kerry và đưa cô đi qua đám đông.

            Mặc dù anh ăn mặc tương đối giống những anh chàng khác ở trường Fillmore, có gì đó vẫn khiến anh khác biệt. Cách chiếc quần jean của anh hơi trễ xuống, nhưng chỉ trễ vừa đủ để cho thấy anh có một cơ thể cường tráng – chiếc áo thun hơi rộng của anh, cách anh cẩu thả vắt cái áo khoác qua vai…

            Lắc đầu, Leigh hối hả đi tới văn phòng.

            Cô chắc chắn cần phải kiểm tra lại mắt rồi. Cô để ý đến cách một anh chàng mang áo khoác từ lúc nào cơ chứ?

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

6 thoughts on “Không thể chối từ (6)

  1. May quá! Nếu chị SC không “ngu” thì bây giờ ai post truyện cho bọn em đọc, ai làm “Soái mẹt” cho Gánh hàng xén, làm… ! Nói chung trong cái “ngu” có cái khôn. Mà em thấy là Khôn nhiều hơn. Cho nên trong vụ có kinh nghiệm hay không có kinh nghiệm này, chị vẫn lãi.

    Em thì lúc nào cũng học trong môi trường có cả nam và nữ nhưng có biết hơn gì các chị đâu. Thế em mới là “ngu toàn tập”.

  2. Các cô cậu lớp 12 học chung thế này “lắm chuyện” vui nhỉ? Mình chỉ được học trường nữ trung học nên có muốn “lắm chuyện” cũng không được. Sống Chậm thì sao?

    • Nguyên cấp 3 (high school) mình học chuyên văn nên lớp toàn con gái mặc dù trường mình thì nam nữ học chung, bởi vậy mình chẳng có tý kinh nghiệm thực tế nào trong cái sự “lắm chuyện” này cả. Buồn!🙂

      • Thế là hai đứa mình cùng “thiệt thòi” SC nhỉ? Lên đại học có các bạn học con trai, thấy con trai sao mà “hiền” và “chiều” con gái qúa đi. Nhưng đó là các cậu học sinh VN (thời xưa?), chứ có lẽ các cậu Mỹ thì không biết “galang” như thế đâu.

      • Thế là Hương còn đỡ thiệt hơn mình. Mình học phổ thông ở SG, đến đại học lại ra HN học, bạn học toàn những đứa nhỏ tuổi hơn mình (vì ở HN lúc đó chưa có học lớp 9), cho nên cũng chẳng thấy bạn trai hiền hay galant gì cả. Lúc đó mình cũng nhút nhát nên chẳng chơi với khóa trên, chỉ biết chúi đầu vào học với học cả ngày. Thật chẳng cái ngu nào giống cái ngu nào, nhỉ🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s