Không thể chối từ (4)

Tác giả: Wendy Loggia

            Sau khi cha cô đồng ý lái xe đưa cô tới nhà Kerry, Leigh tắm qua rồi mặc chiếc áo len đỏ và chọn chiếc váy ngắn kẻ carô hợp màu với đôi giày Dr. Marten màu xanh nước biển. Rồi cô chải vội mái tóc trước khi lao xuống cầu thang.

            Nhà Kerry cách nhà Leigh khoảng mười phút đi xe. Kerry sống gần trường đại học, trên một con đường rộng rãi rợp bóng cây. Những tòa nhà kiểu cách được sơn màu tươi mát. Bãi cỏ trước tất cả các nhà đều được cắt đẹp đẽ và bờ dậu được tỉa gọn gàng. Một vài cái cây đã bắt đầu chuyển sang màu hổ phách tráng lệ và màu vàng cam khiến Leigh mỉm cười. Cô chưa bao giờ có thể yêu được mùa thu ở California, nơi mà mọi thứ tháng Năm hay tháng Mười trông đều như nhau cả. Ở đây thì khác. Tiết trời thay đổi và cảnh vật cho ta biết điều đó.

            Đường lái xe vào nhà Cole đã chật cứng xe hơi. Ông Ferelano cập chiếc Honda Accord vào lề đường. “Gọi ba lúc nào con chuẩn bị về nhé.”

            Leigh trườn sang và hôn vội vào má cha. “Chắc chắn rồi, ba.” Cô nhảy khỏi xe và vội vã rảo bước. Có thể cô lố bịch, nhưng cô không thể kìm chế được cảm giác bồn chồn. Sau một năm coi mình như thành viên của gia đình nhà Kerry, giờ đây Leigh lại cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc – cứ như thể việc Kerry và Christian ở bên nhau bằng cách nào đó đã loại bỏ tình bạn mười hai tháng qua cô chia sẻ với Kerry vậy.

            Leigh hồi hộp chỉnh lại chiếc váy rồi bấm chuông. Có lẽ cô xỏ quách cái quần jean lại hơn. Cái váy có khiến cô trông béo không nhỉ? Có lẽ cô —

            Suỵch! Cách cửa mở tung, làm cô giật mình. “Ồ, là chị. Em tưởng là anh chàng giao bánh pizza.” Tim, cậu em mười ba tuổi không-hấp-dẫn-lắm của Kerry nhăn mặt trêu cô.

            “Chị cũng rất vui được gặp em,” Leigh nói, cười vang khi cô đẩy cậu bé qua bên. Cô không tin nổi là lại đông người đến thế. Khách ở mọi nơi: ngồi trên các bậc cửa ra vào, khiêu vũ trong phòng khách, đứng tụ tập từng đám trong phòng trước. Các bạn của Tim nằm ườn đầy phòng khách, xung quanh la liệt những tô khoai tây chiên và bánh vặn thừng, hau háu nhìn những gã đàn anh học cấp 3 đứng xung quanh tán chuyện thể thao. Leigh nhận ra mấy chị em nhà Gahlgrens, bạn hàng xóm của Kerry, đang giúp rót soda trong bếp. Và Kerry kia rồi, đang cười nghiêng ngả.

            Leigh dợm bước tiến về phía bạn, rồi khựng ngay lại, đế giày siết trên nền gỗ bóng loáng.

            Đứng chính giữa phòng khách là gã trai kỳ diệu nhất mà Leigh từng được thấy. Mái tóc nâu sẫm, lượn sóng thả xuống thành một đám xoăn trên chiếc gáy mềm mại. Đôi mắt màu lục nhạt đang nheo lại, lấp lánh ánh cười. Một nụ cười tuyệt vời, ấm áp, ngọt lịm.

            Anh ấy là ai vậy nhỉ? Leigh tự hỏi, tim đập mạnh. Có thể Kerry nói đúng. Có thể năm nay đúng là năm mình sẽ yêu.

            Thế rồi Leigh thấy anh bước tới vài bước… và siết chặt vai Kerry.

            Anh chàng này là Christian Archer.

            Trái tim nặng trĩu, Leigh thấy đáng lẽ cô phải nhận ra anh từ những bức hình Kerry dán đầy khắp phòng cô ấy. Kerry và Christian tại buổi khiêu vũ, tay trong tay. Nhăn mặt với máy chụp ảnh trong một buổi cắm trại nhân dịp Quốc khánh. Christian vẫy chào tạm biệt khi lên máy bay đi London.

            Nhưng gặp tận nơi, bằng xương bằng thịt, trông anh thật khác.

            Anh mặc chiếc quần kaki bạc màu có vết xé nhỏ ngay dưới đầu gối, đi đôi giày lười đã sờn, không tất và xỏ chiếc sơmi kẻ ô trông nhàu nhĩ. Chiếc áo dù rộng lùng thùng vẫn để lộ ra cánh tay vạm vỡ, săn chắc.

            “Leigh!” Kerry hét lên, gạt một đám người qua bên. Cô ôm chầm lấy bạn “Anh ấy hấp dẫn không?”

            “Rõ ràng là hấp dẫn rồi”, Leigh trầm giọng thì thào, nuốt ngược xuống cục nghẹn bất chợt xuất hiện trong cổ mình.

            “Christian!” Kerry phấn chấn ra hiệu bảo anh nhập hội với họ. Leigh ngắm anh len lỏi ngang căn phòng, thỉnh thoảng dừng lại chào vài người giữa chừng. Cô đưa tay lên cổ theo bản năng và bắt đầu mân mê cái nhẫn bạc hình chiếc thìa nơi đầu sợi dây chuyền bạc mỏng mảnh của cô. Bà cô đã tặng cô chiếc nhẫn này vào dịp Giáng sinh năm cô mười hai tuổi, rồi năm sau bà mất; từ đó Leigh đã không cởi nó ra nữa. Cô dùng bề mặt trơn láng quen thuộc của nó để trấn an mình.

            Ngay lúc này đây cô đang sợ rủn cả đầu gối.

            “Em mời cả cô giáo dạy lớp ba của anh đến đây kia đấy!” Christian đùa Kerry khi anh bước tới chỗ họ.

            “Cho phép em được giới thiệu “đồng phạm” của em, Leigh Ferelano,” Kerry nói, siết chặt vai Leigh.

            Christian chìa tay ra. “Rất vui được gặp em.”

            “Chào anh.” Leigh chạm tay cô vào bàn tay anh. Tay anh thật ấm áp và cứng cáp. Tay cô thì mềm nhèo và đẫm mồ hôi. Một tia lửa điện nhỏ chạy qua cánh tay cô. “Em mừng vì cuối cùng cũng được gặp mặt anh,” cô nói. “Chào mừng anh về nhà.”

            “Anh nghe nói bọn em đã có một mùa hè tuyệt diệu bất kể anh không có đây,” Christian đùa. Đôi mắt màu lục nhạt dịu dàng của anh long lanh nhìn cô.

            Leigh cười khúc khích. “Bọn em cố gắng ấy mà.”

            “Phải có ai đó tháp tùng em trong lúc anh đi vắng chứ,” Kerry phản đối, giả vờ phụng phịu. Rồi cô cười rạng rỡ khi một bản balát êm dịu chậm rãi cất lên từ chiếc máy hát. “Em yêu bài ca này.”

            Leigh chuẩn bị rút lui khi Kerry vòng tay ôm cổ Christian. “Ừm,” cô vừa nói vừa cười ngượng nghịu, “thật vui được gặp…”

            “Bánh pizza và cánh gà đến rồi, Kerry!” Tim hò reo, lao vào giữa Kerry và Christian. “Mẹ nói chị phải giúp mẹ dọn đồ ăn ra.”

            Kerry lườm Tim một cái. “Lạy trời cho em đừng có quanh quẩn giúp đỡ gì quanh chỗ này cả.” Cô hôn vội lên má Christian rồi quay sang Leigh. “Tớ quay lại ngay. Cậu thay chỗ tớ nhé.”

            Leigh trợn mắt lên. “Tớ không nghĩ là Christian muốn nhảy với tớ đâu,” cô nói nhỏ, đầy sợ hãi. Cô chưa bạn giờ nhảy điệu slow với ai, mà cô không định làm điều đó lần đầu tiên ở đây, trong phòng khách nhà Kerry.

            “Chắc chắn là anh ấy muốn mà!” Kerry nhe răng cười. “Và tớ biết cậu thích điệu boogie thế nào mà.”

            Leigh muốn bóp cổ bạn. Kerry luôn luôn cố gắng bắt cô làm những điều mà bình thường cô nhất định không làm: tham gia thi cổ động, nói chuyện với những người lạ hoắc trong thư viện, tranh cử vào hội đồng học sinh.

            Khiêu vũ với những anh chàng đáng yêu không chịu được nhưng lại thuộc về những cô gái khác. Không, đây là một điều mới.

            Christian giang tay ra. “Anh không phải là Fred Astaire, nhưng…” Anh mỉm cười thăm dò.

            “Chúng ta, ừ, chúng ta không cần phải khiêu vũ đâu,” cô lắp bắp, cố chống trả cơn thẹn thùng đang nhuốm đỏ gò má cô.

            “Không, anh thích thế mà.”

            Leigh hít sâu một hơi khi Christian nhẹ nhàng kéo cô lại gần, cánh tay anh vòng hờ quanh eo cô. Với chiều cao hơn một mét sáu, cô còn thấp hơn anh cả chục phân, khiến cho việc tránh ánh mắt của anh cũng dễ dàng. Cô biết rằng anh chỉ đang cố tỏ ra lịch sự, và ý nghĩ anh đang cảm thấy tội nghiệp cho cô làm cô lại càng ngượng ngùng hơn.

            “Buồn cười thật,” Christian nói, cắt ngang suy nghĩ của cô. “Có những bài hát đang thịnh hành ở đây lại là bài hát được yêu thích từ năm ngoái ở Anh quốc.”

            “Thật sao?” Leigh nói, cố không tỏ ra bối rối như cảm giác của cô lúc này. Có bao nhiêu là câu hỏi cô đã muốn hỏi Christian, nhưng giờ đây khi cô có cơ hội nói chuyện với anh thì cô lại cảm thấy cứng hết cả lưỡi. “Anh thật may mắn đã được đến đó.”

            “Anh đã hơi lo là mọi người sẽ quên béng mất anh.”

            “Ồ, không.” Leigh lắc đầu. “Em nghe chuyện về anh hàng ngày suốt mấy tháng vừa rồi.”

            “Thế thì hẳn phải đau khổ lắm nhỉ.” Christian toét miệng cười với cô.

            “Chỉ hơi hơi thôi ạ.” Cô mỉm cười. “Sự thực là, tuy thế nhưng em đã mong gặp anh muốn chết để xem anh có như Kerry quảng cáo không.”

            “Và?”

            “Ngoại trừ chuyện anh không đi lơ lửng trong không trung, anh tương đối giống những điều nó nói.”

            Cả hai cười phá lên và tiếp tục đu đưa theo điệu nhạc. Leigh cố thư giãn, nhưng ngay khi cô bắt đầu cảm thấy thoải mái thì cô để ý thấy hơi thở của Christian nơi má cô hoặc đột nhiên cảm nhận được tay anh siết nhẹ trên lưng cô, và cô lại thấy nôn nao trong người.

            Sẽ thật tuyệt vời khi khiêu vũ với ai đó mà mình thực sự say mê, Leigh mơ màng suy nghĩ, mắt khép hờ. Đó hẳn phải là cảm giác tuyệt diệu nhất trên đời.

            “Này, mừng ông về nhà, Archer!” Christian và Leigh buông nhau ra khi mấy chàng trai học cùng trường bước tới. Họ vỗ lưng Christian, chào anh.

            “Vừa đúng lúc nhé!” Kerry chen vào từ phía sau. Cô trao cho Leigh một lon sô đa và một lát pizza. “Nào, cậu nghĩ thế nào?” cô hăm hở hỏi, miệng nhai nghiến ngấu một miếng pizza nhân oliu.

            “Anh ấy thật khác thường,” Leigh bảo Kerry, thật lòng hơn cô cả mức mà cô muốn tỏ ra. Cuối cùng Leigh đã hiểu điều mà Kerry thể hiện mỗi lần cô nhắc đến Christian. Anh ấy thật sự đặc biệt.

            “Tớ nghĩ là tớ khá may mắn.” Kerry mỉm cười và bước tới để đứng gần Christian.

            Leigh đi ngược ra phía cửa và cắn miếng pizza pho mát nhão nhoét trên tay. Chữ may mắn có vẻ còn khiêm tốn. Hạnh phúc, sung sướng, được trời thương… thì có vẻ đúng hơn. Cứ như mấy phút cô vừa trải qua bên Christian mà nói thì Kerry đã trúng số độc đắc: anh ấy thật tuyệt vời, và Leigh chưa bao giờ thấy Kerry hạnh phúc như vậy.

            Đã hàng triệu lần trong mười lăm năm qua của đời mình, Leigh thắc mắc cảm giác đó sẽ như thế nào. Cảm giác yêu một người.

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

Advertisements

4 thoughts on “Không thể chối từ (4)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s