Không thể chối từ (3)

Tác giả: Wendy Loggia

Chương 2 

            “Lại một đêm Thứ Bảy cô đơn nữa phải không? Nếu câu trả lời là phải thì đến lúc gọi cho số 1-900-PARTNER rồi, cách đảm bảo để bạn gặp đối tượng của bạn nhé. Bạn còn chờ gì nữa? Hãy nhấc máy lên và…”

            Leigh thở dài tắt TV rồi lê bước ra bếp. Cha cô đang rót một cốc sữa.

            “Chào ba ạ.”

            Ông mỉm cười với cô. “Con sao vậy. Mọi chuyện ổn cả không con?”

            “Chỉ chán thôi ạ.”

            “Muốn giúp ba không? Ba đang làm một mô hình.”

            Cha của Leigh là một nhà địa chấn học. Buffalo có một trong những trung tâm nghiên cứu động đất hiện đại nhất thế giới, đó là lý do đầu tiên để gia đình họ chuyển tới đây.

            “Không ạ, cám ơn ba.” Leigh vớ lấy một bịch bánh quy Milano. “Có lẽ con nên tranh thủ cho chương trình đọc sách hè của con.”

            Ông Feralano nhìn cuốn lịch. “Con chắc không? Còn những hai ngày nữa cơ mà con.”

            “Chắc mà ba,” Leigh ngoái lại, rẽ vào phòng giải trí gia đình và buông mình xuống đivăng. Nhưng khi cô ngồi đó và cố đọc sách, cô không sao tập trung được. Chuông điện thoại reo vang, cô vồ lấy trả lời “Alô?”

            “Qua đây đi, nhanh lên!”

            “Kerry à?”

            “Gì cơ?” Giọng Kerry  nghe yếu ớt và hổn hển, cứ như cô vừa cười một trận hụt cả hơi.

            “Không. Ý tớ là, tớ chỉ không chắc đấy là cậu thôi ấy mà. Cậu nghe khác quá,” Leigh nói.

            “Giống như tớ đang iu hả?” Kerry ngân nga.

            “Ờ, đúng. Tớ đoán thế. Thế có chuyện gì vậy?” Cô nghe thấy tiếng nhạc và nhiều giọng nói thì thào vẳng vào ống nghe.

            “À, Christian và tớ định lang thang riêng với nhau đêm nay, đúng không? Nhưng rồi thằng Tim và lũ nhóc đáng ghét bạn nó muốn nói chuyện với anh ấy, rồi cha mẹ tớ tham gia vào, rồi Jason Minot và mấy gã bạn khác cùng trường cũng thế, và thế là thành ra là một bữa tiệc do tình thế bắt buộc hay thứ gì đó đại loại thế,” cô làm luôn một hơi. “Cậu phải qua đây đi.”

            “Tối nay á?”

            “Không, thứ Sáu tuần sau. Đương nhiên là tối nay rồi!” Kerry cười phá lên. “Đi nào, Leigh.”

            Leigh ngập ngừng. Cô đang háo hức được gặp Christian, nhưng liệu cô có sẵn sàng chứng kiến hai người họ với nhau sớm thế không nhỉ? Chắc họ đang đắm đuối dán mắt vào mắt nhau suốt buổi và phá lên cười với những câu chuyện cười cũ rích mà Leigh không thể nào tiêu hóa nổi.

            “Cậu có chuyện gì hay hơn định làm à?” Kerry thăm dò.

            Leigh nhặt một mảnh vụn bánh quy khỏi chiếc áo len của cô, cố trì hoãn. “Chà, ừm, không, không hẳn là thế.”

            “Tốt. Cậu thể nào cũng mến anh ấy mà. Tớ hứa đấy. Được chưa?”

            “Được rồi,” cuối cùng Leigh nói.

            “Vậy thì đi ngay thôi. Tớ đang nóng lòng chờ cậu tới đây! Chào nhé!”

            Leigh đứng đó vài phút, nắm chặt ống nghe điện thoại. Rồi cô nhận ra rằng cứ ủ rũ thế này cũng chẳng đi đến đâu. Nói thẳng ra, thế là quá nhút nhát. Christian đã trở về và Kerry đang hạnh phúc, còn Leigh sắp sửa phải học cách đương đầu với chuyện đó thôi.

            Ngoài ra, cô nghĩ, cố nhìn vào mặt tươi sáng của điều này, mình có thể hỏi Christian tất cả mọi điều về nước Anh. Kể từ khi Leigh xem một bộ phim tài liệu về Tháp London 5 năm về trước, cô đã bị mê hoặc bởi tất cả mọi thứ thuộc về Anh quốc: kịch tính của gia đình hoàng gia Anh, thời trang London cực kỳ ấn tượng, tất cả các ban nhạc rock hay sởn gai ốc và những bộ phim Anh vui nhộn… Có gì ở đó không đáng  yêu cơ chứ?

            Nhưng chỉ vì Christian đã chọn nơi tân thời nhất hành tinh này để học không nhất thiết có nghĩa là cô sẽ thấy hắn dễ tiếp chuyện hơn. Không, cứ như cách Kerry miêu tả, hắn chắc phải đẹp trai và phong độ đến mức Leigh nhất định bị choáng toàn tập luôn.

            Hắn sẽ như thế nào nhỉ?

            Đến lúc khám phá rồi.

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

6 thoughts on “Không thể chối từ (3)

  1. Chị Hương ơi. Em đoán chị SC vừa đăng bài vừa cười khoái trá vì hình dung ra hai bản mặt ngắn tũn của chị em mình sau khi đọc hết mẩu truyện này.

    • AKCC, tai vi cai chuong 2 nay no… ngan, Song Cham vo toi:)

      Doc sach khong vui dau AKCC, “chiu kho” ngoi day ke dep voi Huong cho vui nhe.

      • Bạn hiền thật là thấu hiểu nỗi oan thị kính của mình, cám ơn nhiều nha🙂
        Đố cô em AKCC tìm mua được sách đấy, sách dở nên chắc chắn đã bị thanh lý hết từ tám kiếp rồi🙂 không có ai có gan tái bản cái loại truyện này đâu, thôi chịu khó kê dép hóng ở đây vậy, món dở ăn từ từ cũng thấy đỡ dở mà🙂

  2. Vừa đọc vừa vái Giời rằng entry này sẽ dài. Và… ÔI trời. Bà chị này cực rắn!
    Chị em mình lại phải đợi thôi, chị Hương nhỉ. Chả nhẽ chạy ra ngoài hiệu sách mua về đọc ngay cho bõ!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s