Không thể chối từ (2)

Tác giả: Wendy Loggia

         “Được không?” Kery hỏi, giơ lên một cái váy ngắn đến nỗi phải được xếp hạng “không phù hợp với trẻ vị thành niên”.

          “Không hợp với tớ.” Leigh nghiêm  nghị. “Mà cũng chẳng hợp với cậu đâu.” Leigh thuộc loại người mặc áo cộc tay với quần lửng thụng.

          “A, đây rồi.” Mắt Kerry dán vào một bộ đầm dây màu đen. “Cái này chắc chắn là thửa riêng cho tớ rồi.” Cô chuyển cho Leigh cái ví của cô và cái túi đựng bộ đồ Levi’s mà cô vừa mới mua xong. “Giữ cái này trong lúc tớ thử nhé, được không?”

          Leigh gật đầu, buông mình xuống một trong những cái ghế da tuyệt đẹp thường dành cho đám con trai ngồi chờ bạn gái, thở dài nặng nề. Cảm giác lo lắng trong cô vẫn chưa hết, có vẻ còn ghê gớm hơn.

          Kể từ lúc quen Kerry, Leigh đã biết về Christian và biết rằng một ngày nào đó hắn sẽ về. Nhưng tất cả những cái đó thật xa xôi. Christian chưa bao giờ hiện hữu với Leigh như một người có thật – hắn chỉ như một nhân vật mơ hồ mà Kerry hay nói đến. Nhưng giờ thì sao? Liệu quan hệ của cô với Kerry có còn như cũ một khi Christian ở đây bằng xương bằng thịt?

         Leigh bồn chồn không yên với cái quai xách chiếc túi đựng hàng. Chắc sẽ không tệ đến thế nếu cô cũng có một người bạn trai.

         Phải, đúng thế. Cứ như sắp có vậy. Cô đã chắc chắn rằng khi cô chuyển tới Buffalo, thế nào cũng có gã trai tuyệt vời nào đó bế bổng cô lên. Nhưng những gã dễ thương có vẻ như đã bị đóng dấu sở hữu cả, hoặc là vênh vênh váo váo, còn những gã không-dễ-thương-mấy thì thành bạn tốt của cô, nhưng không ai khiến tim cô phải đập mạnh hay làm sao cả.

         “Cậu thấy thế nào?” Kerry ra khỏi phòng thử đồ, quay một vòng lả lướt. Thứ vải len ôm khít hoàn hảo lấy thân hình nó, cái lưng hở vừa đủ thấp để bắt bất cứ gã trai nào cũng phải ngoái nhìn lần nữa.

          “Cậu trông tuyệt lắm,” Leigh nói, ngồi sụp xuống ghế. “Quá là tuyệt ấy.” Đột nhiên cô thấy mình đang cố nén nước mắt. Tất cả thật quá sức cô.

          Gương mặt Kerry sà xuống bên. “Leigh, có chuyện gì thế?”

          “Không có gì đâu,” Leigh nói dối, tay cạy cạy đường may mép ghế. Nhưng cô biết chính xác cảm giác đó là gì. Leigh biết mình đang nhỏ nhen và đáng ghét, nhưng cô không kìm chế được. “Tớ xin lỗi, Ker. Tớ chỉ… Tớ chỉ…” Cằm cô bắt đầu rung lên. “Tớ không muốn mất cậu,” cô nói lí nhí.

           “Mất tớ á? Cậu nói cái quái gì thế?”

           Leigh nhún vai. “Khi Christian trở về, hai người sẽ muốn ở bên nhau thật nhiều, mà tớ – tớ sẽ rất nhớ cậu, thế thôi.” Cô cố cười to lên, nhưng âm thanh thoát ra lại như một tiếng ho nhỏ, giả tạo.

          “Đó là điều ngốc nghếch nhất mà tớ từng được nghe đấy.”

           “Không, không phải thế.”

           “Đúng, đúng thế đấy.” Kerry đi trở lại phòng thay đồ, đóng cánh cửa lửng bằng gỗ sau lưng cô. “Tớ khả năng vừa có bạn trai vừa có bạn bè, cậu biết đấy. Kiểu như vừa nhai kẹo cao su vừa đi bộ cùng một lúc ấy mà.”

            Leigh di ngón chân dọc theo tấm thảm  màu xám ở khu vực chờ.

            “Mọi thứ sẽ không thay đổi,” Kerry nhấn mạnh. “Cậu với tớ sẽ lượn suốt cho mà xem. Mà biết đâu đấy,” cô nói, bước ra khỏi phòng thử đồ với chiếc váy vắt trên cánh tay. “Rất có thể năm nay cậu cũng sẽ gặp ai đó.”

            “Có thể lắm,” Leigh nói một cách gượng gạo.

            “Còn cái món mất tớ á?” Kerry ôm lấy Leigh. “Bảo cậu không cậu lại quên, cậu là bạn thân nhất của tớ đấy. Điều đó sẽ không bao giờ thay đổi đâu!”

             Leigh mỉm  cười yếu ớt và ôm bạn. “Cậu nói đúng.”

            Nhưng sâu thẳm trong tim mình, Leigh không tin điều đó. Bọn con trai luôn làm thay đổi mọi thứ. Bao giờ cũng vậy.

(Dịch, nguyên tác: Hard to resist)

8 thoughts on “Không thể chối từ (2)

  1. WOW
    Dang duoc an “cái món ngon” lai con duoc hua hen se co “món tuyệt ngon” thi con gi bang:)
    “Chi” oi sao “chi” de thuong the nay:)

  2. Chị ơi. Tuần post 3 lần thôi cũng được, nhưng mỗi lần chị post dài dài hơn những “mẩu” này một chút được không?! Chị nhé!

    • Hìhì, chương đầu nó ngắn chứ các chương sau dài hơn 1 chút. Yên tâm đi mà.
      Mỗi tuần 3 lần post nhưng chỉ post truyện 2 lần thôi, cũng phải nghiêm chỉnh 1 lần để trả nợ trả nần bà con dần cho xong chứ em. Ưu tiên cho em chị chọn, thích đọc truyện đầu tuần hay cuối tuần thì lên tiếng, tuần sau chị sẽ điều chỉnh.
      Chị mới vớ được 1 cuốn sách hay cực, đọc được 1 đoạn đã quyết định sẽ dịch đưa lên đây, nó dày hự, đảm bảo có trò vui chơi suốt cả năm rồi🙂
      Em ăn xong cái món ngon vừa vừa này sẽ mời em cái món tuyệt ngon đó nhé.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s