Yêu ngay lần đầu (16)

Tác giả: Elizabeth Chandler

           Nắng chiều nhạt dần quanh tôi. Tôi không để ý là tôi đang đọc sách trong ráng chiều tím sẫm cho đến khi một cặp đèn pha chiếu sáng con đường vòng vào nhà dưới cửa sổ phòng tôi. Sandra đang được đưa về. Nhưng cái người đang giúp nó mang đồ lỉnh kỉnh vào nhà lại là anh chàng tên Twist chứ không phải là Mike.

            Chẳng bao lâu sau, tôi nghe tiếng mẹ tôi và Julia về. Tôi giấu cuốn sách của tôi xuống dưới nệm rồi xuống dưới nhà nhập bọn với họ. Cả hai đứa em tôi đang lôi hộp lớn hộp bé ra khỏi mấy cái túi mua hàng.

            “Tao thật mừng là Mike phải giúp ba anh ấy,” Sandra đang nói với Julia. “Thỉnh thoảng anh ấy cư xử thật lạ lùng – chào chị, Al. Mà tao không cần đến lạ lùng khi tao còn bao nhiêu thứ phải mua. Ít ra thì Twist cũng dễ tán phét hơn.”

            “Ngoài ra còn là bạn thân của Ben nữa chứ,” Julia tinh quái chêm vào.

            “Ồ, đúng thế.” Sandra đáp nhẹ tênh. “Tao quên mất.”

            “Bọn em có để lại tý gì cho người khác mua không đấy?” tôi hỏi.

            “Khăn giấy,” Julia nói, nhe răng cười với tôi.

            Mẹ tôi từ phòng khách bước vào, tóc mẹ nhuộm ánh vàng nhạt, khiến tôi liên tưởng đến đám cỏ khô trong tàu ngựa, và tất nhiên là tôi không nói điều đó ra.

            “Để mẹ xem các con mua gì nào, hai con gái của mẹ. Ôi, trời ơi!”

            Julia và Sandra lôi ra tất cả mọi thứ chúng mua, trừ những thứ chúng định làm quà cho tôi và mẹ tôi. Chúng tôi ướm thử khăn quàng, vòng tay, đồ cài tóc; ngửi nước hoa đàn ông và nước hoa phụ nữ rồi chuyền tay nhau xem mấy cái đĩa CD. Mẹ tôi đang giơ cao một cái quần nịt lấp lánh, mỗi tay xỏ vào một ống và làm động tác cho cái quần nhảy nhót; Julia đang biểu diễn một cái áo ngực đăng ten màu đỏ mà nó mua cho chính mình, tròng cái áo ấy ra bên ngoài áo thun, thì cha tôi bước vào. Ông hấp tấp rút lui về phòng làm việc của mình.

            “Mẹ ạ,” Sandra nói, “có những lúc con không thể tưởng tượng được làm sao ba mẹ lại lấy nhau.”

            Mẹ tôi mỉm cười. “Lũ con gái bọn con chưa biết hết mọi điều về lãng mạn đâu.”

            “Ý con là, con không thể hình dung được là ba đã mời mẹ đi chơi,” nó cứ bám riết.

            “Mẹ mời ba đấy chứ,” mẹ đáp. “Mời đến hai lần trước khi ông ấy mời lại mẹ.” Cả ba chúng tôi im lặng nghĩ về điều đó mất một lúc. Nói về sự không tương xứng, tôi nghĩ – “Julia, có một anh chàng gọi điện cho em chiều nay.” Tôi chìa ra một mẩu giấy rút từ túi quần và trao cho nó.

            “Craig Smythe,” nó đọc to lên. “Em chẳng biết ai tên là Craig Smythe cả.”

            “Một anh Craig học cùng lớp tiếng Tây Ban Nha.” tôi nhắc. “Anh ấy nghe có vẻ đáng mến lắm.”

            Nó lắc đầu. “Anh ta muốn gì?”

            “Đi xem phim. Anh ấy nghe có vẻ đáng mến lắm.” tôi nhắc lại.

            “Tao biết hắn là ai đấy,” Sandra bảo Julia, “và hắn cũng chẳng có gì đáng để phải quýnh lên đâu. Mày đã gặp hắn rồi – tóc vàng đỏ, dáng tầm thước, ăn diện tàm tạm. Hắn toàn chụp ảnh cho báo thôi.”

            “Có lẽ em nên bận thì hơn,” Julia nói.

            “Sao em không gọi lại cho anh ấy để xem anh ấy mời đi xem phim gì cái đã?” tôi gợi ý. “Em có mất gì đâu nếu đó là một bộ phim hay?”

            Mẹ tôi nhìn tôi vẻ ngạc nhiên.

            “À, nếu chị nghĩ hắn đáng mến thế, sao chị không đi với hắn đi?” Julia hỏi.

            “Thật nhỉ,” Sandra vừa cười vừa nhận xét. “Hơi lạ so với bà chị luôn bận rộn mỗi khi mình đứng ra thu xếp hẹn hò gì cho bà ấy.”

            “Chị bận kín mít rồi mà,” tôi tự bào chữa. Ngoài ra tôi cũng chán phải làm giải an ủi cho những anh chàng mà Sandra muốn giũ bỏ. Tôi bắt đầu ngờ rằng nó dùng tôi để giữ chân những anh chàng đó phòng khi nó lại muốn có họ.

            “Ừm, nếu chị không muốn số của anh chàng này, Allie” Julia nói, “thì em quẳng nó đi đây.”

            Tôi nhìn Craig bị vứt vào thùng rác cùng với mấy cái vỏ chuối ăn từ sáng. Các em tôi đã trở lại với việc xem xét và so sánh những món đồ mới mua của chúng. Khi điện thoại reo, tôi mừng là có lý do để rút lui. Tôi nghe điện thoại trong hành lang.

            “Julia à? Sandra à?” tiếng con trai hỏi.

            “Không,” tôi mệt mỏi đáp. “Đoán lại đi.”

            “Tôi mừng là gặp em.” gã nói, giọng trong điện thoại nghe ôn hòa và sâu lắng. “Em khỏe không?”

            “Khỏe. Anh muốn gặp đứa nào trong hai đứa?”

            “Tôi muốn nói chuyện với em.”

            “Tôi nghĩ anh đang nhầm tôi với các em tôi.”

            “Chiều nay em làm gì?” gã hỏi.

            “Gói quà. Đọc sách. Anh làm ơn giữ máy một lát,” tôi bắt đầu.

            “Em làm ơn giữ máy một lát,” gã phản đối.

            “Mike à?” tôi hỏi, đột nhiên nhận ra giọng hắn, nghĩ hắn đang cố hạ giọng xuống thấp hơn bình thường, cứ như hắn định dụ dỗ hay sao đó.

            “Ừ.”

            “Mike chọn nhầm người rồi.”

            “Có thể,” hắn đáp, giọng hơi khàn. “Có thể lắm.”

            “Sandra!” tôi gào lên, không buồn che ống nói lại. “San-dra, nhấc máy đi!”

            Rồi tôi để cái ống nghe treo toòng teng ở đó và bỏ đi. Tôi có nhiều việc hay hơn là làm con tốt trong ván cờ ngu ngốc của họ.

(Dịch, nguyên tác: At the first sight)

7 thoughts on “Yêu ngay lần đầu (16)

  1. Minh cung vay,trang cua cac com thit vien la noi minh tham vieng moi ngay (NHIEU LAN trong ngay:) va the la boi hoi voi nhung hinh anh, tin tuc. Xong roi thay hinh nao, bai nao cam dong qua thi lai copy va goi mail chia xe den cac than huu. Thoi gian lam viec chang con bao nhieu vi dao blog nhieu qua:) cho nen Song Cham noi dung, nhieu luc phai “tự kiềm chế ” nhieu lam 🙂

  2. Buon cuoi that day, moi ngay viec dau tien khi ngoi vao computer la vao blog cua Song Cham, va di nhien la doc truyen ngay lap tuc:) Ngoai minh ra, chac la co nhieu doc gia khac, nhung chac khong ai “trung thanh” , “ke dep ngoi cho” nhu minh dau nhi? That tinh noi vay nhung Song Cham dung bi pressure nha, minh thanh thuc mong Song Cham co nhieu thoi gian thanh thoi

    • Hihi, cám ơn Thu. Giống mình dạo này cứ vào máy là nhảy ngay vào mấy trang của các “cơm thịt viên” hóng xem có gì mới không 🙂
      Không có áp lực gì đâu Thu ạ, khi làm điều gì thực sự yêu thích, mình thấy thư thái lắm. Mặc dù nhiều lúc cũng thấy phải tự kiềm chế chút, vì yêu thích nhiều thứ quá 🙂

  3. Không hẳn thế, chỉ chỉnh làm sao cho nó đỡ cứng thôi ấy mà Thu. Mình cũng có dịch 1 số sách khác, nhưng mà toàn sách về kỹ năng sống thôi: “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”, “Ai chuyển miếng phomát của tôi”…
    Mình đang định lùng những cuốn của E. Chandler để nhẩn nha dịch cho vui. Ít nhất bây giờ cũng có 1 độc giả trung thành ngồi chăm chắm chờ đọc. Có phải ai cũng được như thế đâu? 🙂

  4. Cuốn này mình làm theo đơn đặt hàng của Nhà xuất bản Trẻ cũng lâu rồi. Họ in cách đây đến gần 6-7 năm rồi ấy, chẳng nhớ rõ nữa. Mình không thích cái tên biên tập viên đặt, khoái dịch sát nghĩa cái tựa gốc “Từ ánh nhìn đầu tiên”, thấy nó trong sáng và gần gũi hơn, nhưng tự dưng sửa lại mà không đề rõ tên mình ra, sợ có người lại nghĩ mình đang đạo lại bản dịch của người khác 🙂
    Bản này mình có trau chuốt lại cho cách thể hiện mềm mại hơn, “tự xuất bản” thì phải cầu kỳ hơn là làm thuê cho người khác mà Thu 🙂

  5. Chao Song Cham, ban co khoe khong? Bay gio la 8;30 sang Chu Nhat, minh doc truyen cua ban, truoc khi bat dau mot ngay rat ban ron.
    Song Cham da cho xuat ban truyen nay chua nhi?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s