Yêu ngay lần đầu (15)

Tác giả: Elizabeth Chandler

Chương 8

             Bọn con trai làm vơi hẳn thùng bánh cookie nhà tôi chiều hôm đó. Sau đó Sandra và Mike ra ngoài để đi mua mấy thứ đồ Giáng sinh, còn Ben và Tim thì đi mua cây thông. Julia mượn chiếc xe Audi để đi hội với mấy cô bạn ở trung tâm mua bán tuốt trên đường cao tốc. Cha tôi làm việc ở Mahattan ngày hôm ấy còn mẹ tôi thì đã có hẹn làm tóc nên tôi được ở nhà một mình mấy tiếng đồng hồ.

            Tôi tắm một trận lâu nhất trong lịch sử, tận hưởng từng giây phút thư giãn. Rồi tôi xếp mấy món quà Giáng sinh ra sàn và bắt đầu gói. Tôi đang cuống quít với món quà dành cho mẹ, vật lộn với cái nơ kềnh càng quá mức thì chuông điện thoại reo vang. Tôi chộp lấy ống nghe bằng một tay, mấy ngón của bàn tay kia chẳng hiểu sao lại kẹt cứng vào cái mớ ruybăng mà tôi đang cố quấn quấn thắt thắt.

            “Alô?”

            Đầu dây kia im lặng.

            “Nếu đây là một cú điện thoại khiêu khích thì anh nên thở to hơn thế,” tôi nói.

            “Sandra à?” một giọng hỏi.

            “Không.”

            Nhưng trước khi tôi nói rõ tên mình, gã kia đã vội vã. “Là Craig đây mà. Craig Smythe. Tôi nghĩ em biết tôi, nhưng tôi không chắc lắm. Tôi cùng học lớp tiếng Anh với em. Tôi nói gì thế nhỉ? Ý tôi là tiếng Tây Ban Nha. Thứ Ba hàng tuần. Nhưng tôi học lớp tiếng Anh ngay sau giờ của em. Chúng ta đi ngang qua nhau ở cửa. Khi tôi ra khỏi lớp Toán đúng giờ thì cũng thế. À, dù sao thì, tôi có tóc màu sáng. Có giúp gì cho em không?”

            “Giúp gì?” tôi hỏi.

            “Tôi chụp ảnh cho tòa báo. Tôi chụp rất nhiều ảnh của em trong vở diễn mùa thu.”

            “Tôi nghĩ là anh đã…”

            “Những cái ấy, có thể, lúc nào đó em muốn xem,” gã hối hả nói dồn. “Ý tôi là, tôi chắc em đã nhìn thấy những bức đăng trên báo rồi. Tôi có cảm giác là mình không gây ấn tượng mấy.”

            Anh đúng về điểm này, tôi nghĩ.

            “Dù sao tôi đang nghĩ không biết em có thích đi xem phim không, có thể là sau Giáng sinh? Hay trước? Lúc nào cũng được.”

            “Nghe này,” tôi nói, “Tôi phải để ống nghe xuống một giây đây. Tôi cần phải cắt cái dây ruybăng ra khỏi món quà tôi đang gói dở, nếu không thì tôi sẽ phải cắt rời tay tôi, để nó thành một phần trang trí luôn bây giờ. Nhưng đừng gác máy – tôi trở lại ngay đấy.”

            Tôi đặt máy xuống, gỡ tay ra khỏi đám ruybăng rồi cắt xoẹt để giải phóng gói quà khỏi cái mớ nhùng nhằng kia, vừa làm vừa nghĩ – Tội nghiệp anh chàng, chẳng có cơ hội nào đâu.

            “Chào, tôi đây rồi.”

            “Chào,” gã bẽn lẽn nói.

            “Tôi không phải là Julia. Tôi là chị nó, Allie.”

            “Allie? Tôi không biết là Julia còn có một chị gái nữa. Tôi xin lỗi. Bạn chắc phải nghĩ là tôi điên.”

            Ừ – điên vì tình. “Không đến nỗi,” tôi bảo gã, và đo thêm một ít ruybăng mới. “Tôi đã từng trả lời điện thoại cho các em tôi nhiều rồi.”

            “Có thể trời run rủi cho tôi gặp Allie,” hắn nói. “Tôi nói năng lộn xộn quá, phải không?”

            “À, nếu tôi là tổng thống, tôi nhất định thuê bạn làm người phát ngôn cho tôi.” Tôi ghép mấy vòng ruybăng đỏ tươi lại với nhau. “Tôi luôn lúng túng đúng lúc cần phải nói ra điều gì hệ trọng với tôi. Mọi người đều thế cả ấy mà.” Tôi sắp điều khiển được lũ ruybăng và sẵn sàng lấy mẩu dây kim loại để xoắn định hình cái nơ hoàn hảo.

            “Cảm ơn vì đã nói như thế,” Craig đáp. Giờ đây giọng hắn trầm và êm ái hơn nhiều vì hắn thoải mái hơn.

            “Ừm, đó là sự thật mà.” Tôi bảo hắn. “Bố khỉ cái dây nơ này!” Tôi la lên khi cả mớ lại rơi tuột khỏi tay tôi. “Trông nó trong cuộn thì mềm mại ngoan ngoãn lắm, thế mà lúc tôi cố làm nơ thì nó như rắn hổ mang bành ấy.”

            Craig cười vang. Đó là một điệu cười ấm áp và thân thiện. Hắn nói nghe dễ thương, nhưng tôi biết rằng hắn cần phải tuyệt hơn – tuyệt hơn rất nhiều mới mong Julia cho hắn được một cơ hội.

            “Tôi thì chỉ mua loại làm sẵn và đính nó lên hộp quà thôi,” hắn bảo tôi.

            “Đó là vì mẹ bạn không phải là Martha Stewart,” tôi đáp.

            “Thế mẹ bạn là Martha Stewart à?”

            “Không, không, tôi chỉ…”

            Hắn cười to. “Đùa đấy mà. Tôi chỉ chậm chạp và lú lẫn khi cố nói chuyện với Julia thôi. Tôi ước gì có thể e-mail cho Julia.”

            “Thế không có tác dụng đâu.” tôi khuyên hắn. “Ít nhất là không phải với Julia. Nhưng tôi sẽ bảo nó là bạn gọi đến.” Tôi nói thêm, “và bạn cũng nên gọi lại. Nó luôn mong bọn con trai làm như thế.”

            “Tôi phải mất một tháng rưỡi mới gom đủ can đảm để làm việc này, nói với Julia tôi sẽ gọi lại vào, ừm, vào khoảng Tết Côngô.”

            “Thế nếu tôi cho bạn một thời điểm cụ thể để gọi lại,” tôi đề xuất,” và đảm bảo rằng tôi sẽ trả lời điện thoại trước. Chúng ta có thể nói chuyện với nhau một lát trước khi bạn nói chuyện với nó thì sao? Thế có được không?”

            Tôi không thường xuyên tình nguyện phục vụ như thế này, đặc biệt từ khi tôi bị điều động bất đắc dĩ thay chúng bao nhiêu lần ở trường Fields. Nhưng anh chàng này có vẻ thực sự đáng mến, và tôi có thể hình dung cảm giác của hắn lúc này. Bây giờ thì dễ hình dung hơn nhiều so với tuần trước rồi.

            “Tôi sẽ suy nghĩ thêm,” hắn đáp. “Nhưng cảm ơn bạn. Bạn nói tên bạn là Allie phải không?”

            “Vâng. Tốt nhất là bạn nên cho tôi họ tên đầy đủ một lần nữa, và cả số điện thoại nữa.”

            Tôi nguệch ngoạc ghi lại thông tin rồi gác máy. Sau khi quẳng mớ ruybăng bất hợp tác qua một bên, tôi mang món quà cho mẹ xuống dưới lầu rồi tìm cho ra trên cây thông Noel một quả bóng đồng màu. Tôi buộc nó vào gói quà cho mẹ bằng một cái nơ đơn giản, bẻ một nhánh cây xuống và cài thêm vào đó, thế là xong.

            Sau khi tôi gói ghém xong tất cả quà cáp và xếp chúng xuống dưới gốc cây xong xuôi, tôi trở về phòng mình và lôi từ trong cái khe giữa nệm và đầu giường ra một quyển tiểu thuyết lãng mạn. Quấn mình trong chăn, tôi rúc vào cái ghế bên cửa sổ, thưởng thức sự kỳ diệu và bí ẩn của nữ nhân vật chính, kẻ luôn ẩn mình trong bóng tối, cư xử tàn nhẫn một cách có lý với người đàn ông mà cô ta đem lòng yêu tuyệt vọng. Có điều là nó chẳng tuyệt vọng, những câu chuyện như thế này luôn kết thúc có hậu. Tôi cần phải là nhân vật trong một câu chuyện mà tôi biết nó nhất định kết thúc có hậu.

(Dịch, nguyên tác: At the first sight)

Advertisements

6 thoughts on “Yêu ngay lần đầu (15)

  1. Song Cham oi, ben nay hau nhu khong co Tet, nen co muon “sùng sục” cung khong duoc:)))
    Tet lai la Thu Hai, nen cac con van di hoc, ba me van di lam…
    Chac la Song Cham ban ron lam lo cho nhan vien cua cong ty an Tet phai khong?

  2. Sang Thu Bay, minh di tham nha cua ban, va ngoi xuong thanh thoi doc truyen, that la thich. Cam on Song Cham ve mon qua “lai qua” 🙂

    • Thèm cái thảnh thơi của Thu quá đi mất. Hà Nội đang sùng sục vào Tết, có muốn cũng không sao thảnh thơi được.
      Tết trốn ở nhà sẽ tiếp tục “lại quả” cho Thu nhé 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s