Yêu ngay lần đầu (12)

Tác giả: Elizabeth Chandler

Khoảng được nửa phim tôi nghe tiếng chìa khóa tra vào ổ. Thoáng nhìn đồng hồ, tôi kinh ngạc: mới khoảng mười giờ mười lăm, mà chú Sam bảo tôi chú  về phải sau mười một giờ.

            Cánh cửa trước mở ra, và Ben bước vào. Hắn nhìn thoáng tôi và Tim trong phòng khách, rồi biến mất trong giây lát, treo áo ngoài của hắn lên. Tôi bấm dừng băng video.

            “Hy vọng là Ben không về sớm vì tôi,” Tôi khẽ khàng gọi hắn.

            Ben bước lùi lại để tôi nhìn thấy.

            “Tôi đã bảo ba Ben là cứ làm việc lúc nào xong thì thôi,” tôi nói tiếp. “Có bao nhiêu là băng video để xem. Tim và tôi rất ổn.”

            “Tôi thấy mà,” hắn nói, bước hẳn vào phòng khách.

            “Cho nên Ben cứ quay lại bữa tiệc đi,” tôi bảo hắn.

            Hắn ngồi xuống bên cạnh tôi, ép Tim hơi chật ở giữa. “Tôi nghĩ tôi không có tâm trạng để tiệc tùng.” Hắn nhặt cái vỏ băng lên để xem chúng tôi đang xem phim gì, rồi để ý thấy hộp khăn giấy. Hắn mỉm cười. “Allie khóc khi xem phim à?”

            “Cụ thể khi phim này thì có,” tôi đáp, hơi nhói một tí.

            “Nhưng nó kết cục có hậu mà,” Ben nói rõ.

            “Đôi khi ta có thể khóc khi thấy một kết cục có hậu,” tôi bảo hắn.

            Hắn lặng lẽ nhìn tôi một thoáng. Tôi nhớ lời Sandra nói về chuyện Ben có cách nhìn khiến người ta cảm thấy như đang được hôn. Tôi nhìn ra chỗ khác. “Tôi phải đi đây.”

            “Đừng đi nếu Allie chưa xem đến đoạn kết thúc phim này,” hắn nói, thay đổi tư thế cho thoải mái, gác một chân lên bàn trà và cánh tay vắt lên lưng ghế.

            “Tôi đã xem đến mấy lần rồi ấy mà.”

            “Tôi cũng thế,” hắn đáp, “mà tôi chưa khóc lần nào. Nhưng khi xem một phim khác Stewart đóng, Ông Smith đi Washington à?, thì nước mắt nước mũi ròng ròng.”

            Tôi cười to.

            “Allie thấy thế buồn cười à?”

            “Ừ, tôi nghĩ thế đấy,” tôi nói.

            “Thế thì ở lại đi, để tôi có thể cười Allie. Dám không?”

            Tôi nhún vai. “Được thôi.”

            Hắn nhặt cái điều khiển lên và bấm cho phim chiếu tiếp. Tôi ngả người ra sau và hơi trượt xuống một tý để có thể gối đầu lên lưng ghế chứ không phải lên tay Ben. Ben liếc sang tôi, cười mỉm, rồi với lấy một cái mền cũ và tung một mép cho tôi để đắp cho cả ba chúng tôi.

            Tôi xem phim, chìm ngập trong cảm giác ấm áp và hạnh phúc. Tim trở mình giữa Ben và tôi, mở mắt ra vừa đủ để nhìn từ người này qua người kia rồi lại ngủ thiếp đi. Trong đời mình tôi chưa bao giờ cảm thấy sung sướng mãn nguyện đến thế. Khi Ben trao cho tôi cái khăn giấy – không cười gì cả – tay chúng tôi chạm vào nhau, cảm giác mãn nguyện chuyển sang cảm giác náo nức không tin nổi.

            Một phần trong tôi muốn bộ phim cứ kéo dài mãi mãi, phần khác lại muốn biến quách khỏi đó trước khi tôi thực lòng mê đắm cái anh chàng tuyệt vời có một triệu bạn gái này, những người bạn gái trang điểm kỹ càng tóc tai chải chuốt chẳng có gì giống tôi cả. Lúc chiều Ben nói gì nhỉ? Allie là bạn mà. Thì có gì mới đâu? Tôi đã làm bạn với tất cả những anh chàng phải lòng các em tôi.

            Tất nhiên bộ phim rồi cũng hết. Ben bấm nút tua băng lại. “Tôi đoán tôi phải thêm khăn giấy vào danh sách mua hàng lần tới,” hắn trêu.

            “Gì cơ? Tôi dùng có hai cái thôi mà.”

            Hắn nhe răng cười.

            “Mình xem phim khác đi.”

            Cả hai chúng tôi nhìn xuống Tim, ngạc nhiên. “Em dậy rồi à?” tôi hỏi.

            “Thôi nào, anh bạn,” Ben nói, “bọn anh sẽ đưa em vào giường.”

            “Em muốn xem một phim nữa,” Tim chống đối.

            “Muộn quá rồi. Thôi nào, nào. Chị Allie sẽ lên với mình và nhém chăn cho em nhé.”

            Chúng tôi đưa Tim lên lầu và thay quần áo ngủ cho nó. Nó mệt đến nỗi cứ lững thững làm mọi việc như mộng du. Ben và tôi không nhịn được cười. Cuối cùng Ben phủ chăn lên và nhém xuống dưới cằm Tim. Rồi Ben cúi xuống và dịu dàng hôn lên trán em. Nếu bọn con gái trường Thornhill mà thấy sự chu đáo này chắc chúng nó tan ra thành nước mất.

            “Đến Allie,” Ben nói, đưa mắt lên tôi.

            Ben hay nó? Tôi suýt hỏi, nhưng rồi cúi xuống Tim và hai cánh tay bé bỏng của nó choàng qua cổ tôi. “Ngủ ngon em nhé,” tôi thì thầm.

            Chúng tôi im lặng đi xuống lầu. Khi vừa xuống đến phòng khách, Ben chạm nhẹ vào khuỷu tay tôi. “Cám ơn, Allie.”

            “Tôi mong Ben đừng có cám ơn tôi mãi thế. Nó là một thằng bé tuyệt vời.”

            Ben dựa vào thanh chắn cầu thang. “Tôi mừng là Allie thích nó bởi vì tôi nghĩ nó thực sự mê Allie rồi.”

            “Ừm, tôi luôn muốn có một thằng em trai, Ben ạ, có ai đó để chơi chuyền bóng.”

            “Allie không có anh em trai gì cả à?

            “Chỉ có hai đứa em gái thôi.”

            “Tối nay tôi có gặp một đứa ở bữa tiệc. Nó…” Ben ngập ngừng.

            “Không giống tôi chút nào chứ gì?”

            Ben mỉm cười. “Tôi đoán là mọi người ai cũng bảo Allie thế.” Ben ngồi xuống bậc cầu thang cuối, chừa đủ chỗ cho tôi, nhưng tôi vẫn đứng. “Tôi có nói chuyện với nó một lát.”

            “Với đứa nào, Sandra hay Julia?”

            “Cái đứa tóc vàng ấy,” Ben đáp.

            “Chúng là sinh đôi giống hệt nhau, nhớ không?”

            “À, đúng rồi.” Ben chống khuỷu tay dựa người ra sau. “Tôi nghĩ vì thế nên lúc nào tôi cũng có cảm giác nó luẩn quẩn bên cạnh.”

            Tôi không bảo Ben rằng rất có thể Ben chỉ gặp có mỗi một đứa thôi, cái đứa luẩn quẩn bên cạnh ấy.

            “Đó là cô em đến cùng với Mike. Allie biết nó, “Thộn” ấy mà.”

            Tôi nhăn mặt. “Ben thích cảnh đó, phải không?”

            “Thế là tốt cho Mike. Tôi quý nó, nhưng mà với bọn con gái nó hơi tự phụ một chút.”

            “Kiểu mà Ben không bao giờ có chứ gì,” tôi chêm vào.

            “Tôi không nói thế,” Ben cười vang.

            “Sandra là đứa thích Mike – ít nhất đấy là cho đến hôm qua. Nó thay đổi hàng ngày ấy mà.” Tôi lấy cái áo khoác có mũ từ cây treo áo khoác trong hành lang. “Julia thì đang hẹn hò với ai đó tên là Ford.”

            “Thằng Ford Không-đời-nào-anh-bỏ-rơi-em á?” Ben hỏi.

            “Ai?”

            “Nó đóng vai Lancelot trong vở Camelot năm ngoái,” Ben giải thích. “Khi nó hát bài hát đó, tất cả bọn con gái trong khán phòng đều phải lòng nó. Có điều là Ford bỏ rơi họ – chắc chắn luôn.”

            “À, tôi cũng không có gì phải lo lắng cả. Mike và Ford đã gặp đúng đối thủ rồi. Sandra và Julia biết tất cả các trò. Chúng luôn giành được bất cứ chàng trai nào chúng muốn.”

            Ben đứng dậy. “Allie thì sao?”

            “Tôi á? Tôi chơi trong lĩnh vực khác.”

            “Tôi phải biết thế chứ nhỉ,” Ben nói.

            Tôi chùn vai xỏ tay vào cái áo khoác. Ben đứng trước mặt tôi nhưng chẳng thèm giúp. Ben cứ nhìn tôi như thể Ben biết Ben có cặp mắt có thể lặng lẽ ôm và hôn một cô gái vậy. Có gì ghê gớm đâu, tôi nghĩ. Nếu mày đừng nhìn vào chúng thì làm sao chúng hôn mày được. Nhưng tôi đã nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu vàng ấy, và trong một giây tôi đứng chôn chân như một cái cây treo áo. Thế rồi từ đâu đó sâu thẳm và sợ hãi trong lòng, một giọng nói cảnh cáo tôi – Bể khổ đấy, Allie. Thoát khỏi đó ngay!

            “Tôi phải đi đây,” Tôi vội bảo Ben, tay mở cửa trước.

            “Allie…?”

            “Này, ba của Ben về rồi kìa.” Tôi vội vã bước qua cửa. “Chào chú Sam. Chú xong rồi ạ? Cháu vừa cho Tim đi ngủ. Ben về sớm,” tôi líu lo lúc đi ngang qua ông trên lối đi trước nhà.

            “Ben về sớm á?” chú Sam nhắc lạivẻ không tin. “Ben nhà chú á? Nó ốm à?”

            Tôi dừng lại và liếc ngược về phía Ben, vẫn còn đang đứng chống nạnh trong khung cửa sáng đèn. “Cháu thì thấy vẫn bình thường ạ,” tôi đáp. “Có thể Ben chỉ hơi mệt thôi.”

            Ben biến vào trong nhà không một tiếng động.

            “Cứ coi đó là trực giác của người cha đi,” chú Sam nói, “nhưng chú nghĩ thằng này bị làm sao rồi. Cháu thấy người thế nào?”

            Váng vất, nôn nao, lú lẫn.

            “Ổn ạ,” tôi đáp. “Cháu ít khi bị ốm lắm. Cháu đã tiêm phòng cúm rồi.”        

            “Đó luôn là một ý hay đấy.” chú Sam nói.

            Vâng, tôi nghĩ khi hối hả ra xe. Thật tệ là người ta không tiêm phòng cho tình yêu tuyệt vọng.

(Dịch, nguyên tác: At the first sight)

Advertisements

2 thoughts on “Yêu ngay lần đầu (12)

    • Các nhân vật thật sống động bạn nhỉ, đó là lý do tôi có thể dịch 1 mạch truyện này trong có mấy ngày. Nếu cuốn sách nào mẹ cháu cũng làm được thế thì mẹ cháu giàu to rồi 🙂
      I believe that nothing is wrong with you, or… it will make 2 of us, who have something wrong with our hearts 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s