Yêu ngay lần đầu (11)

Tác giả: Elizabeth Chandler

Ngôi nhà của của gia đình Harrington không xa nhà tôi lắm, trên một đại lộ có hàng cây thẳng tắp ngay cạnh đường Hudson. Tối đó khi tôi đến, Tim ra mở cửa, nhảy nhót phấn khởi. Ba nó mặc quần jeans bạc màu và một cái áo jacket có gắn huy chương Hy sinh Anh dũng, sẵn sàng trở lại tòa soạn báo. Chú Sam đang cố gắng cho xong số báo Giáng sinh nên lúc trước đã gọi điện nhờ tôi ở lại với Tim sau buổi biểu diễn. Lúc này chú ra sức cảm ơn tôi, nhắn với tôi rằng Ben trước khi đi chơi cũng nói biết ơn tôi lắm.

            “Cháu thích các buổi biểu diễn Giáng sinh mà,” tôi bảo chú, nói to để Tim nghe thấy. Tôi không muốn thằng bé nghĩ rằng nó là một phiền toái bị chuyền hết từ người này qua người khác.

            Thực sự buổi biểu diễn vô cùng vui nhộn. Mấy bà tiên Giáng sinh quên béng mất lời thoại nên cứ cãi nhau xem ai phải nói gì. Cái dấu hiệu chỉ Bắc Cực bị rơi lên rơi xuống đến ba lần. Và một trong các chú tuần lộc nhảy quá đà ngã luôn khỏi sân khấu. May mà người đánh đàn piano kịp đỡ lấy chú, thế là tiếng đàn piano ngừng phắt, và một người nhảy lên dỗ các chú tuần lộc đang quá phấn khích để các chú xếp hàng lại cho ngay ngắn.

            Tim thích vở diễn, nhưng sau đó khi mọi người ra ăn liên hoan và nó thấy mấy đứa bạn cùng học từ hồi lớp Một thì đột nhiên nó lại trở nên bẽn lẽn. Bọn trẻ kia vẫn còn mặc quần áo hóa trang, miệng thì liến thoắng với nhau. Tim cứ đứng yên một chỗ.

            “Em không muốn qua chào các bạn à?” Tôi hỏi nó.

            “Không.”

            “Thế thì nói cho chị, bạn nào là bạn em được không? Em chỉ cần chỉ vào bạn và nói tên bạn cho chị biết thôi,” tôi gợi ý, cố giúp nó cảm thấy là nó vẫn còn quen biết lũ trẻ này.

            Tim chỉ vào một trong những chú tuần lộc và nói tên nó là Stefan. Cái đầu có sừng của Stefan cứ gõ vào mũi của hai đứa lớn hơn đang nói chuyện với nó.

            “Trông nó có vẻ là một đứa dễ mến nhỉ.”

            “Vâng,” Tim nói. “Mình về được không chị?”

            “Ừm, nhưng trước tiên sao mình không qua bảo Stefan là nó diễn hay lắm nhỉ?”

            “Nó chính là thằng bị rơi khỏi sân khấu.”

            “Ồ,” tôi nói. “Thế thì có thể mai em gọi cho nó và hỏi xem nó có khỏe không.”

            Chúng tôi ra về, và Tim không nói một lời nào suốt quãng đường về nhà. Tôi băn khoăn không biết mình có nên gợi cho nó nói về cảm giác của nó không. Tôi không biết nhiều lắm về nó và chuyện gia đình nó. Với tôi, nó có vẻ là một cậu bé được bạn học yêu mến, nhưng do ảnh hưởng của vụ ly hôn năm ngoái mà nó đã thu mình lại. Stefan rất có thể đã là người bạn duy nhất của nó, mà cũng không được mặn mà cho lắm.

            Tâm trạng của Tim khá hơn khi chúng tôi bước vào nhà nó. Căn nhà nhỏ và ấm cúng hơn nhà tôi, chỉ có một phòng khách, phòng ăn và bếp ở tầng trệt. Mỗi phòng có những ô cửa sổ kiểu thời nữ hoàng Victoria vừa dài vừa hẹp và đồ gỗ đơn giản theo kiểu đồng quê mà tôi rất thích. Tim dẫn tôi lên tầng hai, nơi có phòng ngủ đôi của nó và Ben rồi kéo tôi ra cái cầu thang phía sau để lên một phòng đơn trên tầng ba. Phòng này trông cứ như đang được sửa lại thành văn phòng vậy.

            “Chỗ này từng là phòng của Ben,” nó nói.

            Tôi đi một lượt qua dãy giá sách xếp đầy những cái cúp thể thao. “Tất cả những cái này là của Ben à?”

            “Vâng. Bây giờ em đọc được hết rồi đấy,” Tim tự hào bảo tôi, rồi đọc một mạch từ trên xuống dưới. Bóng đá, bóng rổ, bóng mềm, vận động viên xuất sắc nhất, vận động viên được học bổng. Ben đã giành được tất cả.

            Tôi nhặt lên một bức ảnh chụp Ben và một anh chàng khác đang nhe răng cười với ống kính, tay choàng vai nhau, cả hai đều cầm những cái gậy chơi bóng mềm.

            “Đó là Lenny,” Tim bảo tôi. “Anh ấy là bạn thân nhất của Ben, nhưng năm nay anh ấy vào đại học rồi. Quyển kia có nhiều ảnh hơn,” nó chỉ tay nói.

            Tôi nhấc quyển lưu niệm xuống và lật qua các trang, nhận ra vài gã mà tôi đã thấy ở bãi đỗ xe, đặc biệt là Twist – anh chàng này lúc nào cũng cao ngổng lên.

            “Tại sao Ben lại để lại cúp và ảnh của anh ấy ở đây?” Tôi thắc mắc thành tiếng.

            Tim nhún vai. “Anh ấy nói ở nhà mới không đủ chỗ, nhưng thực ra là có chỗ mà.”

            Tôi đặt quyển sách xuống và đưa tay vuốt cái cúp môn bóng rổ bằng kim loại lạnh ngắt. “À, chị nghĩ bây giờ anh ấy sẽ trưng những cái cúp của trường mới.”

            Tim lắc đầu. “Anh ấy không chơi thể thao nữa.”

            “Không chơi á?”

            “Buổi chiều anh ấy làm bài tập về nhà với em, rồi khi mẹ về thì anh ấy đi làm ở cửa hàng.”

            Thật là một thay đổi lớn so với những năm học cấp ba đã qua, tôi nghĩ.

            “Anh ấy vẫn hay đi chơi như trước đây,” Tim nói thêm. “Con gái gọi điện cho anh ấy suốt ngày.”

            Đúng cái điều mà tôi muốn nghe nhé. “Ừm, thật hay là có những điều không thay đổi. Em muốn chơi trò gì không?”

            Chúng tôi đi xuống phòng khách và chơi oẳn tù tì. Rồi chúng tôi ngó qua tủ phim của gia đình Harrington. “Mình xem phim này đi chị,” Tim nói. “Đó là một phim Giáng sinh đấy.”

            Nó đã chọn Đó là một cuộc sống tuyệt diệu, có Jimmy Stewart đóng. Tôi nghĩ phim ấy hơi ảm đạm đối với một cậu-bé-bảy-tuổi, nhưng Tim cho rằng thiên thần Clarence rất tức cười. Chúng tôi ngồi xuống một cái ghế bành đôi đã cũ đặt trước TV.

            “Chị có thể cần mấy cái khăn giấy,” tôi nói, chuyển một hộp khăn qua cái bàn trà đặt trước mặt chúng tôi.

            “Chị khóc khi xem phim à?”

            “Chỉ khóc khi xem phim này thôi.”

            “Em thì khóc mỗi khi em xem phim Câu chuyện Đồ chơi,” Tim thú nhận rồi bật băng video.

            Hai mươi phút sau, người nó cứ nghiêng dần, nghiêng dần sát vào tôi, rồi nó ngáy khò khò luôn. Nó trông bé hơn cái tuổi lên bảy của nó, hàng mi của nó dịu dàng rợp xuống má. Tôi nhấc cánh tay lên và ôm vai nó để nó có thể dựa hẳn vào tôi ngủ cho thoải mái.

(Dịch, nguyên tác: At the first sight)

2 thoughts on “Yêu ngay lần đầu (11)

  1. Co le minh la nguoi dau tien thuong thuc moi khi truyen duoc post 🙂 Cam on T. Minh rat la phuc vi T dang ban ron the ma van co thi gio de post truyen. Chuc vui.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s