Yêu ngay lần đầu (1)

Tôi có việc bận trong ít lâu, không muốn bạn thất vọng khi không có gì đón bạn lúc bạn ghé thăm nhà, đành giở chiêu “bổn cũ soạn lại”. Tôi sẽ đăng dần một số truyện tôi đã dịch và được xuất bản cách đây khá lâu, thời tôi còn muốn cưa sừng làm nghé 🙂 Nào ta cùng hồi tưởng, về thời chưa xa hoặc đã xa, khi một ánh nhìn có thể làm ta thao thức nhiều đêm…

 Chương 1

             “Nếu con cứ chần chừ mãi không đi,” cô Henny nói với tôi, “thì trời tối trước khi con đến New York đấy.”

            Tôi chăm chú nhìn những tấm rèm đăng ten trong căn nhà đá nhỏ của cô, căn nhà nằm bên rìa trường Field. Còn bốn ngày nữa là đến Giáng Sinh. Chiếc xe hơi Audi màu bạc của tôi đã đậu ngay trước cửa kia, đầy ắp quà cáp và quần áo thể thao, băng video và sách, đủ để giữ cho tôi bận rộn suốt kỳ nghỉ lễ dài lê thê.

            Cô Henny nhấp một ngụm trà, quan sát tôi. “Cô tin con sẽ nôn nóng khởi hành hơn nếu là đi đón Giáng Sinh ở Alaska với một túp lều và một đàn chó.”

            “Con có một cái lều. Cô có biết con có thể kiếm đâu ra chó không?”

            Cô cười cái điệu cười của riêng cô, vừa quý phái vừa lẳng lơ, cứ như thuộc về thế kỷ trước. “Nhớ gửi lời chào của cô tới Sandra và Julia nhé.”

            Tôi gật đầu, uống cạn tách trà của mình, tách thứ ba hay thứ tư gì đó. Sandra và Julia là hai cô em gái sinh đôi xinh đẹp của tôi, nhỏ hơn tôi một tuổi, đến năm ngoái vẫn học nội trú cùng với tôi ở trường Fields tại Maryland này. Cha tôi làm việc cho một công ty khai thác mỏ nên cha mẹ tôi cứ chuyển hết từ nước này sang nước khác vì công việc. Họ sống ở những nơi cũng đẹp, nhưng chẳng nơi nào thích hợp để nuôi dạy ba cô con gái cả. Thành thử những năm cấp hai và cấp ba, chúng tôi được gửi đến trường Fields. Thế rồi mùa hè năm ngoái, khi cha mẹ tôi trở về Mỹ làm việc luôn, các em gái tôi đã lao ngay về cái mà chúng gọi là trường “thường” – cái trường công dành cho cả nam lẫn nữ trong thị trấn Thornhill bé tẹo, bang New York – nhà mới của chúng tôi.

            Tôi đã chọn cách học nốt lớp Mười Hai tại trường Fields, nơi tôi cảm thấy là nhà mình hơn bất cứ nơi nào khác. Cô giáo thời lớp Sáu của tôi, cô Henny, với tôi đã hơn cả một người thầy. Những năm qua cô là người cho chúng tôi ở nhờ khi sân bay bị kẹt cứng vì sương mù, đón chúng tôi khi chúng tôi quay lại trường sớm trước khi kỳ nghỉ kết thúc, và là người mang tới cho chúng tôi nước trà, khăn giấy và sự cảm thông khi chúng tôi bị cúm. Tôi yêu cô, yêu ngôi trường này. Tôi tham gia tới mấy đội thể thao của trường, thích chương trình học thật nặng ở đây và có một nhóm bạn rất hợp gu. Chỉ có một thứ mà trường Field không có – con trai. Nhưng thực sự cũng chẳng thành vấn đề gì cho lắm. Không giống như hai cô em gái luôn được ngưỡng mộ của tôi, tình yêu đôi lứa đơn giản là không có mặt trong cuộc sống của tôi.

            “Allison này,” cô Henny nói. Cô luôn gọi tôi bằng tên đầy đủ mỗi khi định nói với tôi điều gì quan trọng, “con có biết mỗi đêm giao thừa cô lại có một điều ước dành cho con không? Vì đến tận đầu học kỳ sau cô trò mình mới gặp lại nhau, cô sẽ tặng nó cho con ngay bây giờ nhé.”

            “Vâng ạ.” Đêm giao thừa, tôi miên man suy nghĩ. Có những thời điểm nhất định trong năm, lịch hẹn hò của hai cô em tôi phải dùng đến một cái máy tính có bộ nhớ không lồ mới ghi hết được. Ngay cả tại trường Fields này thì cuộc sống lãng mạn của chúng cũng đã trở thành huyền thoại. Tại buổi dạ hội của trường, hai đứa có nhiều chàng trai vo ve đến mức đủ để gạt bớt cho tôi và một nửa số bạn học của tôi. Cứ như thể nhà trường đặt hai cái đài phát sóng ở phòng ngủ tập thể của chúng nó, phủ sống đến tận ngôi trường nam sinh cách đây ba dặm. Bây giờ, theo như thư của mẹ tôi viết, hai đứa đã làm cho giông tố nổi lên ở Thornhill rồi. Tôi sợ mình một lần nữa lại phải làm bà chị hình-thức-bình-thường, tẻ nhạt đứng bên lề. Trong cái thị trấn nhỏ bé ấy, nơi mọi người ai cũng biết nhau, kỳ nghỉ nhất định sẽ đầy ắp tiệc tùng. Mẹ tôi viết “có rất nhiều chàng trai đáng yêu để con gặp gỡ.” Đích thực là mẹ tôi, luôn luôn tràn trề hy vọng.

            “Mong ước của cô là,” cô Henny nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, “rốt cuộc con sẽ nhận thức được tất cả những gì con có để hiến dâng cho người khác.”

            “Nhưng con đã nhận thức được rồi mà,” tôi phản đối, “trường Fields đã dạy con về lòng tự trọng từ khi con mới tới đây.” Thực ra là chúng tôi bị bổ đầu ra mà nhét vào ấy chứ.

            “Thế thì để cô nói cụ thể hơn một chút nhé. Mong ước của cô là con biết được, một chàng trai trẻ đáng yêu chắc chắn sẽ phải lòng con dễ dàng đến mức nào.”

            Tôi nhìn chằm chằm vào cô giáo gầy gò tóc hoa râm của tôi, người chưa bao giờ lập gia đình cả.

            “Các em con có vẻ đẹp của chúng, con có vẻ đẹp của con.”

            Tôi chớp chớp mắt. Sao cô biết được?

            “Đến lúc con lên đường rồi,” cô giáo già vừa nói vừa lấy cái tách khỏi tay tôi rồi dịu dàng kéo tôi ra khỏi chiếc ghế bành. “Không phải tối nay con được mời ăn tối với cô Jen của con sao?”

            Tôi gật đầu rồi mặc áo khoác vào. Đó là một trong số ít các lý do khiến tôi thích những kỳ nghỉ: được gặp bà mẹ đỡ đầu hay gây bất ngờ của tôi.

            “Cô sẽ nhớ con lắm, cưng ạ. Hãy trở lại cùng với chuyện gì đó thật vui con nhé.” Cô Henny quấn chiếc khăn len quanh cổ cho tôi và vỗ nhẹ lên má tôi.

            Thế nào mà tôi lại không để ý nhỉ, tôi đã cao hơn cô đến gần hai chục phân rồi. Giờ đây trông cô thật mong manh, giống như những món đồ sứ thanh nhã của cô vậy. Nghĩ đến chuyện cô ngày một có tuổi, tự nhiên cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi đang chạy dở xuống những bậc thang, lạc trong đám suy nghĩ ảm đạm về năm tháng học phổ thông vui vẻ sắp tuột khỏi tay thì cô Henny gọi với xuống bằng giọng hét của một huấn luyện viên bóng đá, “Đuổi kịp chúng đi, Al!”

(Dịch, tác giả Elizabeth Chandler)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s