Thông báo chuyển nhà!!!

Featured

Bạn thân mến của tôi,

Được sự ủng hộ nhiệt thành của rất nhiều cổ đông gánh hàng xén, hôm nay tôi quyết định để Gánh hàng xén ra riêng.

Từ hôm nay, Gánh hàng xén sẽ do rất nhiều bàn tay chung vào vun quén.

Từ hôm nay, tôi lại có góc riêng tư tĩnh lặng cho mình.

Mời bạn sang thăm nhà mới nhé: ganhhangxen.vn

Rất mong bạn góp phần hỗ trợ cho Gánh hàng lúc nào cũng đầy đặn, sẵn sàng đến với các em bé vùng cao.

Bó hoa

IMG_0690Sáng sớm ngày lễ, đường phố vắng teo, mình nhẩn nha chọn từng bông hoa, từng cái lá, ướm lên ướm xuống để bó một bó hoa đem tặng. Cậu bé bán hoa tò mò dọ hỏi: “Tặng ai, nhân dịp gì mà cầu kỳ dữ vậy chị?” Định giỡn: “Tặng một người chị yêu”, nhưng lại nhớ ra đã đến tuổi phải bớt giỡn hớt nên thôi. Đọc tiếp

Đừng hỏi tại sao!…

Người viết: Nguyễn Thanh Cường

littleboyNgày mới “phỏng dái”, Y vào Xì Gòng lúc mới 4 tuổi.
Cha dắt Y về ở 59 Lý Tự Trọng (đối diện tòa nhà VinCom bây chừ).
Y sướng lắm, ngoài cổng thì có lính gác, trong phòng thì mát lạnh (mấy thằng Phú Lang Sa xây nhà hay thiệt, hông có máy lạnh, cũng chẳng cần quạt… vậy mà trong phòng lúc nào cũng mát, mát lạnh). Đọc tiếp

Mèo con đi “dạy”

little_kittyHôm nay trời nắng chang chang

Mèo con đi “dạy” chẳng mang thứ gì

Chỉ mang một chiếc bút chì

Và mang một mẩu bánh mì con con…

                                         (đạo thơ của bác Vàng Anh)

Hôm nay mèo con của mẹ đi dạy chính thức buổi đầu tiên (không kể buổi dạy thử tuần trước). Con mèo của mẹ không mang cả “bút chì” lẫn “bánh mì”, chỉ mang mấy trang bài tập soạn sẵn cho học trò :) và nếu những ai quen con biết mẹ gọi con là “mèo con”, họ sẽ cười bò ra mất :) Vậy mà mẹ vẫn có thấy con như con mèo nhỏ trong bài thơ của bác Vàng Anh, lần đầu đến trường với tất cả sự háo hức và cẩn trọng của tuổi thơ :) Đọc tiếp

The Payment

Written by Ngoc Trai Nguyen (UNIS Hanoi – 14 years old)

Everyone stared at him as he casually strolled past the large white mansions dressed in the signature grey of the Cube. The young man could feel the words being spit out of their mouths, attacking him with cruelty. Poor, deposit, deprived… the list of insults went on and on. How ironic, he mused to himself, that they put the frozen wasteland right next to the luxurious compound belonging to the more, shall we say, privileged people. He, of course, did not belong there. He was headed towards the much more humble towers in the east. Đọc tiếp