“Ở đời, cầm lên được thì đặt xuống được” – cái câu này hồi nhỏ coi phim Hongkong riết rồi thuộc lòng luôn. Hihi, nhưng mà dùng khơi khơi để khuyên lơn người khác thì dễ, tự dùng cho mình mới khó.
Trăn qua trở lại rồi mình cũng đã đặt xuống được một lần, cái mái chèo của người chèo đò khổ sai, đơn giản lắm, cứ đặt mái chèo vào tay người khác rồi bỏ đi, thế thôi.
Hệ lụy của cái vụ đặt xuống này có lẽ phải giải quyết đến đôi ba năm mới xong, nhưng cái cảm giác nhẹ nhõm thật không có gì sánh bằng, thôi thì chịu khó đôi ba năm cũng cam.
Nghĩ lại, để đi đến cái quyết định bất thường này, đơn giản mình chỉ hỏi bản thân mỗi một câu: “Có vui không?” Dù mọi sự có thay đổi theo chiều hướng nào thì câu trả lời vẫn thấy là: “Không vui”, vậy thôi, nên đặt xuống được nhẹ nhàng, không dằn vặt, không nuối tiếc.
Đóng lại cánh cửa này, chẳng vội mở cánh cửa khác ra, hãy là chính mình cái đã
Like this:
Like Đang tải ...